Editor: yuu
Ở lầu dưới, trong phòng 612, Trần Xảo bĩu môi nói: "Anh Huy, anh cũng thấy bọn họ có nhiều đồ vật đến như vậy, một túi gạo hai thùng mì có có phải là quá ít không?" Ý nói là muốn nâng giá lên.
Liễu Quốc Huy nói: "Đều thương lượng xong rồi, mọi người cũng đã đi vào. Lại nói nữa chị Ngô cũng sẽ không đồng ý."
"Chị ấy chính là quá cứng nhắc."
Trong lòng Liễu Quốc Huy thầm nghĩ: "Vào lúc thương lượng phí dừng chân em cũng ở bên cạnh, không phải chị Ngô nói cái gì thì em cũng đồng ý cái đó sao, bây giờ ý kiến gì nữa?"
Có điều anh ta sẽ không nói ra, anh ta và Trần Xảo mới vừa tiến tới với nhau, Trần Xảo tuổi trẻ mỹ mạo, trước kia làm sao lại nhìn trúng anh ta? Bây giờ cô ta chủ động nói chuyện với anh ta thì anh ta phải dỗ dành tốt mới được.
"Em cũng thấy đó, bọn họ không giống như mấy kẻ có tiền, có thể lấy ra chừng này đồ cũng đã rất không dễ dàng. Không phải bên kia còn có một thai phụ sao? Em liền bao dung một chút."
Trần Xảo thích nhất là nghe những lời nói như vậy, cười duyên không nói chuyện nữa, tay đảo quanh trên ngực Liễu Quốc Huy. Bọn họ vừa mới thân thiết, không nghĩ tới lại bị Ngô Xuân Nghiên gọi đến, Trần Xảo ở tầng năm, vụng trộm lén lút gặp Liễu Quốc Huy ở tầng sáu.
Vậy nên Liễu Quốc Huy xuống lầu, cô ta vẫn còn trốn ở đây, hy vọng rằng lúc Ngô Xuân Nghiên gõ cửa phòng, cho là cô ta ngủ say như chết nên mới không ra mở cửa. Nhưng cô ta lại không biết rằng, Ngô Xuân Nghiên vốn dĩ không hề gõ cửa phòng cô ta.
Ngày hôm sau Du Hành tỉnh dậy sớm, trước tiên đi xem tình hình mưa với nước tù đọng. Nhìn từ cửa sổ ra, mưa thì vẫn giống như ngày hôm qua, nhưng không nhìn ra tình hình nước đọng, vừa cúi đầu là nhìn thấy toàn là sóng nước dao động.
Cậu liền đi xuống lầu, đứng ở đại sảnh lầu một nhìn ra bên ngoài phía trước cửa kính, nhìn thấy bên ngoài nước đọng đã dâng cao lên đến nửa cái bệ của sư tử đá, Du Hành liếc mắt qua một cái, cái bệ cũng không thấp, bộ dáng cao hơn nửa mét.
Cậu quyết định lái xe tải trở về sớm một chút, cũng may lúc cậu đi xuống lầu có nhìn thấy Ngô Xuân Nghiên thức dậy rồi, liền đi tìm cô ta để mở cửa. Ngô Xuân Nghiên rất dễ chịu mà mở cửa cho cậu, Du Hành và Trương Thao sau khi bàn giao một câu rồi ra ngoài.
Trước mắt thì nước lũ trong thành phố vẫn chưa nghiêm trọng, nhưng khi đi đến cầu Vọng Hải, bề mặt cầu đã bị ngập, cũng may còn nhìn thấy rõ đường cầu. Du Hành cua trái quẹo phải về lại trong thôn, mới phát hiện ra là ở đây bị ngập úng rất nghiêm trọng.
Người cho cậu mượn xe nhà ở đầu thôn, địa thế tương đối cao, Du Hằng phát giác ra là trong nước đã ngập lên đến cẳng chân cậu.
"A! Hằng Nhạc tiểu tử! Không biết cảm ơn cậu thế nào, cũng hên là cậu đã mang xe trở lại, không thì mấy đồ vật này nọ ở trong nhà cũng không biết phải làm sao bây giờ!" Trần lão đầu đi ra nghênh đón, nặng nề mà vỗ vỗ bờ vai cậu.
Tối qua lão có nói với Du Hành, đã lâu không đi chở hàng, chiếc xe nhàn rỗi cũng rất nhàn rỗi, cứ tùy tiện lái, không cần phải trả vội.
Buổi sáng hôm nay vừa mới rời giường, đặt chân xuống nhà lạnh căm thấy toàn là nước, bàn ghế vật dụng điện trong nhà đều bị ngập. Cả nhà vội vã nhanh chân dọn dọn, vừa mới dọn dẹp đồ đạc mang lên lầu, anh trai già của ông ta cũng đã tới rồi.
Lão lôi kéo cậu nói: "Thật không may là mặt cầu Vọng Hải đã bị ngập, sáu mươi năm trước cũng đã bị ngập một lần, hậu quả là một trận lũ lụt vô cùng nghiêm trọng, chết cũng không ít người.
Khi đó Trần lão đầu mới hai tuổi, không có ấn tượng việc này nhiều, ông anh già của lão khi đó đã mười hai tuổi, lúc ấy ông anh già ngồi ôm lão ở trong chậu.
Lão vốn không tin, nhưng mà ông anh già lại gấp đến độ, từ lâu đã không nói nặng lời với lão, mà giờ đây lại nói là, nếu như không nghe lời ông nói thì về sau không cần gọi ông ấy là anh nữa.
Đây là chuyện gì vậy!
Ông anh già cũng đã bảy mươi mấy tuổi rồi, dù sao cũng không thể nhìn ông ta gấp đến đỏ con mắt, không tốt cho thân thể. Không còn cách nào khác, đành phải dọn đến nhà /con trai trên thành phố ở trước, nhà của con trai ở lầu sáu, như vậy dù có ngập như thế nào cũng không thể ngập tới đi? Vừa đúng lúc con trai phải về thành phố, lúc đi còn mang theo vợ đi cùng.
Ông anh già mới hài lòng mà đi —— gia đình lão còn đang thu dọn đồ đạc, lão cũng phải trở về mà hỗ trợ.
Cả nhà đều phải đi, chiếc xe của con thì không đủ dùng. Cũng may Du Hành kịp thời mang xe về trả.
Du Hành cười: "Trần đại gia nói đúng lắm, quả nhiên là người già có kinh nghiệm, chúng ta là những người trẻ tuổi cũng cần lắng nghe nhiều hơn."
Lời nói này, cũng nói Trần lão đầu thành trẻ tuổi, lão cười đến không ngậm miệng lại được. "Trong nhà còn loạn, lần tới mời cậu vào ngồi chơi sau."
"Vâng, nhị gia trên đương nhớ chú ý an toàn."
Cậu tiện đường về thẳng nhà mình, càng đi vào bên trong, nước ngập càng sâu, ngập đã đến đầu gối. Áp lực nước trong nhà rất lớn, khó mở cửa, cậu khiêng xe đạp ra ngoài, mang tới chỗ đất cao là có thể đạp rồi. Đường xa như vậy, đi về tới nơi chắc cũng khoảng tầm giữa trưa.
Nhà họ Lưu sát vách đang cãi cọ cậu cũng không buồn quan tâm, khiêng xe đi xuôi theo dòng nước qua cầu Vọng Kiều. Cứ như vậy mất công sức một hồi, mặt cầu đều không nhìn thấy, cũng may còn có cột đèn ở ngay đầu cầu, bám đi theo cột đèn cũng coi như là an toàn.
Vào lúc cậu đi đến cuối cầu, đột nhiên sóng nước nổi lên, một đợt sóng đập đến ướt đùi Du Hành. Lực độ cũng không nhỏ, Du Hành một tay khiêng xe đạp, một tay đỡ cột đèn, thiếu chút nữa là đứng không vững. Sau khi đi qua, cậu để xe đạp xuống, nhìn về hướng đầu sóng đánh tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!