Chương 21: Tai nạn thời mạt thế 08

Editor: Tú Trịnh

Ngũ Thường Hân rất tin tưởng Du Hành, cô nhìn ra được vội vàng trong mắt Du Hành, vì thế hỏi cũng không hỏi đã đi thu thập đồ đạc.

Trương Thao thấy vậy, lại vội hỏi một lần.

"Anh Trương, anh thấy tình hình thiên tai thế nào rồi?"

"Mưa đều rơi nhiều ngày thế này, xem chừng vẫn còn mưa tiếp, cậu xem độ ấm cũng giảm xuống, thiên tai rất nhanh sẽ đi qua." Trương Thao nói, đây cũng là đại đa số ý tưởng của mọi người.

Du Hành lắc đầu: "Anh Trương, em thực bất an trong lòng. Tôi vừa mới trở về, thời điểm đi qua Vọng Hải Kiều, nước sông cách đầu nguồn chỉ khoảng cách nửa thước *, nước sắp tràn đến trên đường. Bên khu Lão Thành này của chúng ta, địa thế vốn dĩ là thấp, mỗi ngày bão đến đều suýt ngập nước. Nhìn mưa rơi nhiều như vậy thì khả năng sẽ có úng lụt lớn, hiện tại Thường Hân bụng lớn như vậy, không biết khi nào thì sinh, trong nhà không an toàn."

một thước= 100cm, nửa thước= 50cm

Cái lý do này rất đầy đủ.

"Tôi tìm thấy một khách sạn bên cạnh thành phố, cùng người đã hẹn lấy lương thực để làm phí thuê nhà, tính mang Thường Hân qua đi bên kia ở."

Trương Thao nghe đến đó đã đồng ý, nhưng mà thấy bên kia quá xa, "Không phải bên này của chúng ta cũng có cao ốc hay sao, đầu thôn còn có một khách sạn cao bốn tầng, cho dù có ngập nước cũng không sợ."

Du Hành còn lo lắng thứ khác nhưng lại không thể nói ra. Đành phải nói: "Tôi tìm nhà kia, phòng đủ lớn, chúng ta ở ba người đều được, đồ đạc cũng có chỗ để. Nếu muốn đi ra ngoài ở, tất cả đồ đạc phải rời qua đi đúng không? Anh Trương, anh có muốn đi cùng bọn tôi không?"

Bọn họ đều đi rồi, anh ta ở lại đây một mình làm gì chứ? Vì thế Trương Thao gật đầu: "Đương nhiên cùng mọi người đi, đi bên ngoài ở cũng không an toàn đâu, anh phải đi theo."

Du Hành dự định ở bên kia thường xuyên nên đã thu thập toàn bộ nhà. Nồi, chén, gáo, chậu phòng bếp của khách sạn nhất định có, liền không mang theo.

Đồ ăn uống nước nhất định phải mang, đệm, chăn, quần áo cũng là phần chính, Minibus của Trương Thao chỉ chứa được một phần, dư lại còn một đống. Du Hành đến đầu thôn có một nhà có xe vận tải liền mượn xe của người ta, dùng nửa túi mễ* làm thù lao.

Mễ: Gạo đen, gạo lứt

" Trời mưa to, anh muốn xe làm cái gì?"

Cũng không phải chuyện gì không thể nói, Du Hành nói: "Nhìn mưa lớn như vậy, sợ trong nhà nước đọng, định ra bên ngoài ở nhờ một đoạn thời gian, nên mượn xe anh dọn đồ."

"Cái này có là gì đâu! Tôi hiện tại chỉ thích mưa như này, chính là/dù nước ngập tôi cũng vui." Chỉ sợ hạn hán.

"Chỉ sợ nước ngập quá sâu, anh cũng phải cẩn thận."

Lời này không có người để ở trong lòng. Bên này nhiều sông nhiều suối, mỗi năm mùa mưa đều sẽ có nước sông tràn ra, nhưng kênh mương đường thoát nước tu sửa không tồi, cho dù có ngập nước cũng không nghiêm trọng. Cái này cũng làm khô nhanh hai năm, nghe nói nơi biển xa đều khô cạn, so với Thiển Đích Tứ Hải nghe nói còn phải lộ ra mảng lớn mảng lớn thềm lục địa.

Có thể thấy được tình hình hạn hán nghiêm trọng như nào. Mưa liên tiếp mầy ngày, ngay cả mấy cái hồ và biển đều khó lấp đây, làm sao có thể ngập được?

Ngũ Thường Hân ở nhà thu dọn quần áo. Trải qua mấy tháng chuẩn bị, cô nhàn rỗi liền khâu vá tã cho con, cắt chăn, đệm nhỏ. Hơn nữa Du Hành và Trương Thao mang quần áo về nhà, mỗi tuổi đều có hai bộ, dầy mỏng đều có.

Quần áo nhỏ của tiểu trẻ con, nghe thì nhiều, nhưng là sửa sang lại gấp chỉnh tề, lấy chăn đơn quấn lại, lại lấy dây thừng trói chặt thì cũng chỉ vừa đủ cái bao.

Chính cô quần áo cũng đơn giản, chỉ có vài cái váy bầu hay mặc. Cô thu dọn rất nhanh, lại nhanh nhẹn mà đem quần áo Du Hành thu thập đủ, lúc này Du Hành cũng lái xe vận tải trở về nhà.

Đã hơn bảy giờ tối, nhà họ Ngũ vì phải thu dọn đồ đạc nên đã thắp hai ngọn nến. Kho thức ăn, Du Hành liên tục sửa sang lại, tính toán rời đi trong một lần.

Nếu trời mưa, không kín sẽ dính nước, Du Hành lau khô năm cái thùng nhựa trống trong nhà, đem bao gạo mở ra, đổ gạo vào, đổ đầy hai thùng đựng gạo, đsong nắp chắc chắn.

Ăn đồ thật ra lại rất đơn điệu, hiện tại trong kho hàng trừ bỏ gạo, thùng đựng nước thì chính là bánh mì linh tinh, hai mươi mấy thùng mì ăn liền và những đồ đạc vụn vặt linh tinh khác. Rất nhiều thứ ăn xong cũng chưa chỗ nào bán.

Đồ đạc thu thập được không sai biệt lắm, Du Hành đem đồ vật dọn lên xe.

Vốn định để sáng mai ra cửa sớm, chính là ăn xong cơm tối, Du Hành phát hiện sân ngập nước đến bậc thang thứ hai. Lúc cậu về nhà nước mới ngập tới bậc thứ nhất, mà mới qua một tiếng nước đã ngập thêm mười centimet rồi.

Tổng cộng bốn bậc thang, theo cái tốc độ, hơn nửa đêm nay, nước mưa đã tràn vào nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!