Chương 19: Tai nạn thời mạt thế 06

Dịch giả: Củ cải ngọt+ Mô Mô

"Hằng Nhạc cậu đã trở về! Mau đến xem, nhà cậu có trộm này!"

Lưu Kiến Tuấn ở sát vách gọi cậu. Du Hành cảm thấy mồ hôi lạnh chảy toàn thân. Chạy vào trong nhà nhìn thấy Ngũ Thường Hân không có việc gì nhưng lại nhìn thấy một người thanh niên ở trong bẫy kêu khóc. Anh ta vừa nhảy xuống liền bị rơi vào trong bẫy, hồi trước Du Hành phí nhiều công sức mới gia tăng được độ sâu một mét năm, tăng tường vây quanh lên hai mét năm, một ngã này dẫn tới anh ta bị trẹo chân lại bị đinh mũ ghim khắp người khiến hắn ta đau đớn đến mức phải kêu to.

Ngũ Thường Hân ở trong lòng bị dọa giật mình nhưng gặp nguy không loạn* thừa dịp người trong bẫy người còn chưa thể đứng lên, cầm thanh sắt ở phía sau cửa thép đập xuống, lại thật sự đem chân anh ta đánh gãy. Cô lại chạy ra ngoài cửa hô to với mọi người, chỉ một lúc sau đã vây quanh một vòng người.

Người vây xem bàn luận về cái bẫy kỳ quái của Ngũ gia, có một số người ánh mắt cũng thay đổi

-- Mũi đinh nhiều như thế, người Ngũ gia lòng dạ thật ác độc. Cũng có người cảm thấy cái bẫy này thật là một phương pháp tốt, dự định về nhà cũng đào thử.

Du Hành lập tức báo cảnh sát, để cảnh sát đến trực tiếp đến đem người mang đi. Ngũ Thường Hân còn ghi lại khẩu cung. Một lúc sau mọi người tan gần hết, lúc này Du Hành mới thở dài một hơi. Cậu còn thấy trong bẫy có con dao bổ dưa hấu!

"Anh, em không sao cả, đừng lo lắng! "

Ngũ Thường Hân cảm thấy mình vừa hoàn thành một việc vĩ đại, thần thái sáng láng.

Du Hành liền chú tâm đi làm công việc tiếp theo, khuyên những người vây xem trở về, nghe Ngũ Thường Hân nói là nhà Lưu gia cách vách là người thứ nhất tới giúp đỡ, cậu liền lấy hai túi kẹo mang sang cảm ơn.

Bình tẩu có chút xấu hổ:

"Không cần không cần, đây chỉ là chuyện nhỏ."

Du Hành để túi kẹo xuống, cậu nhìn thoáng qua tiểu mập mạp, cũng không ôm lấy thằng bé như trước kia mà xoay người rời đi.

"Này......" Bình tẩu khó xử nhìn về phía mình mẹ chồng, mẹ Lưu sắc mặt cũng có chút không tốt, nói: "Nhận lấy đi."

Tầm đó ở quê nhà, mọi người rõ ràng chính là không có ý tứ muốn thâm giao.

Bình tẩu trở lại phòng của mình, cùng chồng mình nói:

"Hằng Nhạc ngồi tù đã hết một Hoàng lịch, nhìn cách hành xử của cậu ta sau khi được thả ra, cha mẹ làm sao có thể....". Cô ta cũng không phải là nói cha mẹ chồng không đúng! Thật sự là, nhà khác bị người quen cướp đi, nhà mình đề phòng một chút là đúng, thế nhưng là vô duyên vô cớ liền xa cách với Ngũ gia thì thật sự có hơi độc đoán.

Lưu Kiến Thông cười khổ:

"Cha mẹ cũng là muốn tốt cho chúng ta, nếu như cậu ta thật sự có ý xấu......"

Bình tẩu liếc mắt, không muốn nói thêm về chuyện này.

Du Hành cũng không biết việc xảy ra ở Lưu gia, cậu sau khi về nhà xử lý lại cạm bẫy một chút, một lần nữa sửa lại. Cậu tin rằng sau chuyện ngày hôm nay, tiếng xấu nhà bọn họ truyền khắp nơi, những tên trộm cũng sẽ cân nhắc một chút trước khi hành động. Không nghĩ tới chạng vạng tối liền có người ở cửa nhà cậu kêu khóc.

Hóa ra là cha mẹ và những thân thích của người thanh niên kia. Họ là người của thôn bên cạnh, hô hào:

"Dù sao Ngũ gia cũng không có tổn thất gì, để cho bọn họ viết một lá thư tha thứ, lén hoà giải."

Thế nhưng Du Hành lại biết, vì giữ gìn trật tự xã hội, gần đây đối với tội trộm cướp cố ý gây chuyện xử phạt rất nặng, không phải nói là muốn lén giải quyết liền có thể giải quyết được. Coi như có thể, dựa vào cái gì mà cậu phải viết? Nếu như Ngũ Thường Hân kinh sợ* hoặc là bị thương, nhiệm vụ này liền phải làm lại từ đầu!

Cậu cửa đều không mở, mặc kệ cho bọn họ từ khóc lóc kể lể đến chửi rủa. Cậu không có khả năng tha thứ cho tên trộm, nếu tha thứ không phải sau này tên trộm nào cũng đều có thể đến nhà cậu sao?

Tin đồn Ngũ gia Ngũ Hằng Nhạc hung ác lần đầu tiên truyền đi.

Thời gian mùa hè nóng bức khó khăn đã đến, Du Hành trông coi một mẫu ba phần đất nhà mình, xem như bình yên vô sự, nhưng nước trong giếng nước càng ngày càng ít đi, chất nước càng ngày càng đục ngầu. Cậu đặc biệt lên trên trấn đổi năm thùng nhựa, mỗi ngày cất trữ một chút.

Mà lúc ngay lúc này, phía nam cũng đã sớm loạn lên. Theo nhóm người đầu tiên từ phía bắc và phía tây chạy xuống thôn mà Du Hành đang sinh sống, thôn trấn yên bình cuối cùng cũng bị đánh vỡ.

Lúc nửa đêm trên trấn mười mấy cửa hàng bị cướp, bởi vì lưới điện bị hỏng lần nữa, nên camera cũng không thu lại được chứng cứ gì. Mới qua hai ngày, thôn bọn họ xuất hiện một nhóm người, giữa ban ngày ban mặt ngay trên đường phố cạy cửa cạy khóa, siêu thị và quầy bán quà vặt không một cái nào may mắn thoát khỏi, đội trị an trong thôn hoàn toàn không thể chế trụ nổi, thế nhưng lại xuất hiện thương vong.

Máu tươi vẩy lên trên mặt đường xi măng khô ráo nóng hổi, rất nhanh liền bị khô đi, lưu lại một vệt đen trên mặt đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!