Chương 18: Tai nạn thời mạt thế 05

Dịch giả: Yuu+ Mô Mô

Điện vẫn chưa có, khắp phố đều tức giận ầm ĩ. Thời tiết vốn dĩ đã nóng, ở nhà còn có điện để mát, ngoại trừ những những người làm công ra, vẫn còn có thể chịu đựng. Hiện tại, ngay cả điện cũng chưa có, trong lòng khô nóng giống như thùng thuốc súng muốn nổ tung.

Các tin tức địa phương cho biết nhiệt độ cao là nguyên nhân khác khiến cho cáp điện tự cháy, hỏa hoạn tràn lan thiêu đốt phần lớn hàng rào điện, hiện tại vẫn đang sửa chữa gấp.

Ngay giữa trưa, nhiệt độ lên đến bốn mươi ba độ C, không có lấy một cơn gió, trong phòng giống như một cái lò hấp, ở trong đó lâu người liền sẽ choáng đầu hoa mắt.

Thật sự ngồi không được. Rất nhiều người chạy ra ngoài phòng dưới mái hiên, dưới bóng tàng cây hóng mát. Tuy rằng bên ngoài đỡ hơn so với trong phòng một chút, nhưng có thể nói là từ một cái lò hấp nhỏ chuyển sang một cái lò hấp lớn. Bức xạ nhiệt vô hình mà đập vào mặt, hơi nóng không những giảm mà như bị đổ thêm dầu, chỉ thiếu điều bốc cháy.

Dưới tình huống như vậy, chỉ thoáng nói qua nói lại một chút thì sẽ phát sinh xung đột.

Tranh chấp không ngừng phát sinh, đội trị an cũng có quá nhiều việc lo không hết, bên này vừa mới ổn định xong, bên kia lại xảy ra đánh nhau rồi. Lại có người ở bên trong thừa nước đục thả câu quấy rối, một cảnh hỗn độn.

Du Hành và Ngũ Thường Hân dọn ghế ngồi hóng mát ở bên cạnh giếng, để đảm bảo vệ sinh, cậu đặc biệt phủ rơm rạ bốn phía trên miệng thành giếng, hiện tại hai người vừa vặn ngồi xuống. Lấy tay cầm quạt hương bồ quạt quạt, miễn cưỡng có thể chịu đựng ngày hè nóng bức.

Bụng Ngũ Thường Hân đã hơn sáu tháng, trên người nồng đậm khí chất người mẹ hiền hòa, tâm tính cô bình thản, đối với nhiệt độ bên ngoài càng có thể nhẫn nại. Du Hành lại bởi vì áp lực nhiệm vụ mà suy nghĩ nhiều, nôn nóng, liền có chút không chịu nổi hơi nóng, thường thường uống một nước giếng mát lạnh.

Ngũ Thường Hân nhìn có chút lo lắng: "Anh, không thể uống lạnh quá nhiều, sẽ đau bụng." Du Hành cũng nghe khuyên nhủ, dứt khoát múc một chậu nước, thỉnh thoảng lau mặt rửa tay.

Mấy ngày khó khăn cứ như vậy kéo dài được hơn nửa tháng, có lúc có điện, nhưng chỉ có vào buổi sáng, giữa trưa lại bị cúp, sau đó vẫn luôn không có điện lại.

Nóng thật sự, đặc biệt là buổi tối, rất nhiều người nóng đến mức ngủ không được, tinh thần thể lực đầy đủ lại muốn trộm cắp. Ban đêm oi bức, không ít người mở cửa sổ ra cho thoáng, bị trộm, ngày hôm sau đứng ở đầu phố chửi ầm lên.

Vào ngày này, nhà Du Hành nhận được một tin xấu, Trương Thao nhờ một thằng nhóc đến đây truyền tin, nói mẹ hắn qua đời, mời cậu đi qua giúp đỡ.

Đứa nhóc mấy cái khác nói không ro, Du Hành cho nó một ít kẹo, để nó đi về trước, chính mình đưa Ngũ Thường Hân đến Lưu gia bên cạnh, chạy nhanh đến Trương gia. Hai nhà cách nhau không xa, đi xe điện khoảng chừng năm phút đồng hồ là tới.

Trương gia đã có đồng hương hỗ trợ, Trương Thao mang cậu vào nhà, vẻ mặt tiều tụy. "Sau khi mất điện, mẹ tôi không được khỏe lắm, hay trằn trọc ngủ không được… Khi bệnh đến dậy không nổi, uống thuốc hay tiêm thuốc cũng đều vô ích." Thân thể bà đã không tốt, đã thế thời tiết khắc nghiệt nên không chịu đựng nổi.

"Nén bi thương." Du Hành vỗ vỗ bờ vai của anh ta.

Trương Thao miễn cưỡng cười một chút: "Mẹ tôi, bà…rất bình thản, nói tôi đi đến phía trước mặt nhìn bà, liền sẽ không có tiếc nuối. Sớm biết vậy tôi sẽ không đi ra ngoài làm công, ở lại bồi bà…" Lớn tiếng khóc rống.

Trong phòng cha mẹ Trương Thao cũng nghe thấy tiếng khóc của cha Trương. Trương Thao khóc một hồi, lau lau nước mắt: "Tôi cũng không có cách nào, gọi điện cho họ hàng, trời nóng đường xa, cũng không biết bọn họ có tới được hay không. Trong nhà loạn một đoàn, tôi còn phải nhìn cha tôi, nên muốn nhờ cậu giúp tôi đi đến trấn trên lấy quan tài về."

Nơi này bọn họ có tập tục là người lớn tuổi thường có thói quen đặt mua quan tài của mình trước, mỗi năm đưa cho cửa hàng làm quan tài hỗ trợ bảo dưỡng, quan tài của mẹ Trương và ba Trương cũng ở trấn trên.

"Được! Đưa địa chỉ với số điện thoại cho tôi, tôi giúp cậu mang về đây." Lại hỏi anh ta: "Đã liên hệ với nhà tang lễ bên kia chưa?"

Trương Thao nói: "Thím Trần bên hàng xóm giúp tôi liên hệ, thím nói thời tiết nóng…vẫn nên đưa tang sớm một chút. Nhưng mà tôi muốn để mẹ tôi được thể diện một chút, làm đủ bảy ngày."

Du Hành cũng không hỏi nhiều, trực tiếp đi lên trấn trên. Cửa tiệm không mở, cậu gọi điện thoại liên hệ với chủ tiệm, sau đó chủ tiệm mới chạy ra mở cửa. Lại cùng chủ tiệm đi mượn xe rồi mới mang quan tài chở về. Lúc này sự tình Trương gia đã vội lên, tựa hồ cứ một chút là có thân thích chạy đến. Trương Thao cảm tạ với cậu, Du Hành thấy bản thân không có giúp đỡ được gì nữa, liền trở về nhà trước.

Trương Thao quả nhiên làm đủ bảy ngày, dùng số tiền lớn băng để giữ gìn, còn mời người thổi thổi xướng xướng, vô cùng náo nhiệt mà làm thỏa đáng tang sự của mẹ Trương.

Du Hành không để Ngũ Thường Hân đi, còn ngày cuối cùng thì chính mình đi đưa tang.

Trong lúc này, không ngừng có lão nhân qua đời. Thật ra từ sau khi hè trở nên nóng bức, lão nhân gia qua đời càng nhiều hơn, chỉ là lần mất điện gần đây nhất, mới có thời kỳ cao điểm này.

Có tang lễ làm lớn, cũng có làm giản lược, mà tang sự cứ liên tiếp, làm tâm tình của con người ta trầm xuống.

Ngũ gia, có người gõ cửa, còn kêu: "Thường Hân! Hằng Nhạc! Có ai ở nhà không?"

Nghe có vẻ như là người quen. Du Hành ý bảo Ngũ Thường Hân ngồi ở trong phòng, bản thân đi ra sân phía sau cửa hỏi: "Ai vậy?"

"Là Hằng Nhạc sao, là anh họ đây, trước tiên mở cửa đi có việc gấp!"

Mày Du Hành nhăn lại, từ trong trí nhớ Ngũ Hằng Nhạc nhảy ra ký ức về thân thích. Trước khi Ngũ gia chưa tách ra, có anh em ba người chị em một người, Ngũ Trọng Văn

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!