Dịch giả: Tô Nha, mô mô
Tin tức này là Bình tẩu ở sát vách nói, buổi sáng chồng chị đưa con trai đi chơi nghe được tin này.
"Có thể doạ chết người! Nghe nói là do người bên ngoài làm, còn nói chuyện bằng giọng địa phương."
Ngũ Thường Hân sợ tới mức hai tay run rẩy: "Dám giành với nhà quan, chẳng lẽ lại không dám đi cướp của người dân bình thường như chúng ta à?"
Bình tẩu cũng bị hù cho giật mình, vội vàng nói: "Đúng, đúng, em nói đúng lắm! Chị phải tranh thủ về nhà ngay mới được!"
Nạn hạn hán kéo dài lâu như vậy, chỉ cần là người biết nhìn xa trông rộng một chút là đã dự trữ không ít hàng hóa trong nhà rồi. Nghĩ tới có người giành lấy, tim gan như bị người bóp chặt.
Ngũ Thường Hân nhìn nhà mình, thoáng yên tâm hẳn ra. Đi lấy nước đã chuẩn bị sẵn mang đến nhà kho cho Du Hành: "Anh nghỉ ngơi một lát, uống chút nước đi."
Du Hành xoa trán, mồ hôi thấm ướt mặt khiến cậu cảm thấy ngứa ngáy, cậu ngửa đầu uống một hơi cạn sạch nước. "Cũng sắp xong rồi. Nơi này có nhiều bụi bặm, em ra ngoài trước đi."
Nhận lại chén, Ngũ Thường Hân cũng không đi ngay mà lùi về cửa nói chuyện cùng Du Hành, đem tin tức Bình tẩu nói với cô Du Hành biết.
Du Hành đã trầm mặc một lát, lòng cảm thương cho những người ở đó bèn dặn dò Ngũ Thường Hân: "Gần đây em đừng đi ra ngoài, bên ngoài đang loạn, nếu buồn chán thì đi sang nhà bên cạnh tìm Bình tẩu nói chuyện."
Ngày hôm sau lại đi một chuyến đến căn cứ/chợ. Hôm nay người tới càng nhiều hơn, cậu còn gặp Cao Minh và mẹ của anh ta, cậu cũng chỉ liếc mắt một cái liền đi làm tiếp công việc đang làm, bà cụ nói xa nói gần: "Hóa ra là tiểu tử Ngũ gia à, ngồi tù mấy năm đã biết cân chưa? Đừng để người ra lừa mất tiền oan đấy nhé."
Người xung quanh lập tức nhìn lại đây. Ở cái địa phương nhỏ bé này, đã từng ngồi tù sẽ bị khinh bỉ. Chẳng mấy chốc đã có người nhận ra Du Hành.
"Đây chẳng phải thằng ranh con nhà họ Ngũ sao? Hình như là bị đi tù vài năm vì tội ăn trộm đấy?"
"Còn trẻ mà không lo học cho giỏi, còn khiến cho vùng này mang tiếng xấu!"
Nếu như là Ngũ Hằng Nhạc thật sự thì nhất định sẽ nổi trận lôi đình mắng chửi người. Nguyên chủ ghét nhất là bị người ta xem thường, anh ta dựa vào bản thân nuôi sống gia đình, người ngoài liên quan cái khỉ gì?
Du Hành cũng không để trong lòng, hời hợt nói với ông chủ quầy hàng: "Ông chủ, lấy cho tôi một cân thịt gà theo giấy ghi chú này."
Ông chủ cũng không để ý những chuyện này, trước mắt thì ông ta nghe thấy bà cụ này đang ẩn ý nói quầy hàng nhà ông ta cân thiếu thịt.
Điều này nhịn được không?
Vì vậy vừa nhanh nhẹn chặt thịt gà vừa nói: "Từ trước tới nay tôi làm ăn buôn bán thành thật! Nhóc con, nếu cậu không tin thì có thể mang đến cửa hàng khác cân thử, thiếu thì đến tìm tôi!"
Du Hành liền cười rộ lên: "Tôi mua ở chỗ ông mua bao nhiêu lần rồi? Không cần phải để ý tới mấy người đó." Nhận lấy túi thịt gà xong liền đi, ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn người khác.
Cao Minh giữ chặt tay bà cụ: "Mẹ, chúng ta về thôi, trời nóng nực như thế này cẩn thận thịt hỏng mất."
Lúc này bà ta mới gật đầu: "Được, trở về hầm canh cá cho Tiểu Vương uống, ai như những cô gái trẻ bây giờ đều thích chưng diện! Gầy tong teo, sữa cũng không có, sữa bột cũng đắt lắm! Nên uống nhiều canh cá một chút mới có sữa, con cá này giá cả trên trời!"
Mọi người xung quanh vẫn chưa thôi hóng chuyện, Cao Minh nhìn cũng thấy ngại, tức giận kéo mẹ: "Chúng ta về thôi!"
Hai người vừa đi ra ngoài, bà cụ lại thay đổi chủ đề: "Sớm biết như vậy đã không rời hộ khẩu của Ngũ Thường Hân ra ngoài, nếu thì còn mua được nhiều thịt hơn nữa!"
Cao Minh xấu hổ. Sau khi ly hôn, bà cụ nhất quyết không để cho Ngũ Thường Hân chuyển hộ khẩu về lại nhà họ Ngũ mà chỉ đưa cho cô một chút phí sinh hoạt tháng. Nhưng khi Ngũ Hằng Nhạc cao lớn tìm đến cửa, da đỏ thẫm, thoạt nhìn đã biết là do phơi nắng trong tù, hung thần ác sát như vậy anh ta có thể từ chối được không? Bây giờ hối tiếc có ích gì?
Anh ta chỉ dám ra tay với Ngũ Thường Hân, còn Ngũ Hằng Nhạc thì anh ta không dám.
Du Hành về tới nhà, không nói chuyện vừa rồi cho Ngũ Thường Hân mà chỉ đưa đồ cho cô, Ngũ Thường Hân cất đồ ăn vào trong tủ lạnh rồi đưa cho Du Hành một cái khăn và cốc nước.
"Anh, vừa nãy có người gõ cửa, gõ rất lâu, em nhìn qua cửa nhỏ thì không phải người quen nên không dám mở cửa."
Du Hành rùng mình: "Em làm rất đúng, không nên mở cũng không được cho người ta biết trong nhà còn mỗi phụ nữ." Lại vội vàng đi ra ngoài kiểm tra sân và tường vây, kết quả là phát hiện ra bên góc tường có rất nhiều dấu chân lộn xộn, khả năng là không bò qua tường được.
Cậu đã tự mình đến ngoại ô đào bùn và vận chuyển cát đá, trước kia tường vây chỉ cao có một mét năm, sau khi sửa xong thì cao đến hai mét rưỡi, bên trên còn gắn miểng thuỷ tinh, cây cối bên cạnh cũng bị cậu chặt xuống để ngừa người khác giẫm lên bò vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!