Thiên hạ không khỏi vui mừng, những người đồng đội trước kia cùng vượt qua hoạn nạn đã tìm thấy thân nhân, vì thể nghe theo sự điều chỉnh của Tuyên Dương Tông mà rời đi, có người rời đi cũng có thân nhân của mình được chở tới.
Mọi người ai ai cũng vui mừng quá đỗi.
Hiện tại trong tứ hợp viện có một nhà Du Hành và Thôi Nam, vợ chồng Lâm Minh Lôi, cha con Từ Ngọc Mạn, Trương Lâm Sâm và em gái của hắn. Mặc dù vẫn không thể rời khỏi thành như mỗi ngày đều có thể ra ngoài tán dóc với bạn bè hàng xóm, lại ra ngoài đi đi lại lại vận động cơ thể, cuộc sống yên bình như thế quả thực rất mê người.
Trừ chuyện bùa chữ tính lại mất ba phần khiến nhóm người có hơi bất an ra thì chuyện sinh hoạt nhàn rỗi này, Du Hành cũng buông lỏng được thần linh luôn căng thẳng của mình.
Bọn họ sẽ ở nơi này cắm rễ, tiếp tục sinh sống. Cậu và cha mẹ đã bàn bạc với nhau rồi, sau này buôn bán chút đồ, mà nhà cậu hiện tại tiền tài không thiếu, kinh doanh chút đồ gọi là làm ăn, chỉ cần như vậy cũng đủ cho cả nhà có được cuộc sống ổn định rồi.
Cho tới buổi tối một ngày, trời vừa về đêm không bao lâu thì Du Hành đã cảm thấy mơ màng.
Tất cả mọi người giống như cắn phải thuốc ngủ, từng người từng người ngáp dài quay về phòng.
Du Hành cảm thấy tình hình không đúng, cậu muốn mở cửa đi vào phòng cha mẹ, nhưng vừa tới bệ cửa đã ngủ gục xuống.
Hôm nay vẫn là ban đêm như bình thường, vẫn yên bình và an tĩnh như trước, những cái đèn lồng treo trước cửa nhau đung đưa theo gió đêm, ánh nến chập chờn hai cái, sau đó bùng lên sáng hơn.
Hơi nước màu trắng không biết lan tỏa từ khi nào, chậm rãi lan khắp tòa thành. Mọi người đang chìm trong giấc mộng không hề tỏ ra thống khổ, thậm chí họ còn nở nụ cười, có lẽ đang mơ mộng đẹp.
Cảnh tượng kì dị như vậy nhưng không một ai chú ý tới, một số lượng lớn dân số sau khi được đưa ra khỏi bí cảnh đều bị Tuyên Dương Tông ra tay khống chế, những cấm chế cũng dần dần xuất hiện khắp Tây Châu đại lục.
Sau khi ma tu Sướng Mỹ đi gieo họa khắp nơi bị tiêu diệt thì vẫn còn một số thành trì nhỏ vẫn giữ lại được, mọi người bên trong chỉ biết gần đây có tiên nhân tới từ Đông Châu ở lại làm việc, còn những người ở tòa thành trống gần như mọi người không biết, vì những tòa thành trống đó hiện tại vẫn còn cấm chế, mọi người từ bên ngoài không thể vào được, ai cũng cho rằng tiên nhân vẫn còn ở bên trong làm lễ thanh tẩy sát khí bên trong.
Nghe nói, mấy ngày gần đây trong các thành trống còn có ma quỷ lộng hành, rất nhiều người bị dọa sợ chết khiếp.
Vì thế, sau khi cấm chế xuất hiện, những nhà dân ở Tây Châu đồng thời phát sinh dị trạng, nhưng lại không một ai phát hiện ra.
Sang hôm sau, lục tục có người mở cửa ra ngoài. Trên đường đã dần có người mở cửa hàng buôn bán, nào là bán điểm tâm, bán rau dưa, trái cây... cũng có rất nhiều cửa tiệm khai trương. Cổng thành cũng được mở toang, lục tục có người khăn gói rời thành, cũng có người chuyển vào thành ở.
Xung quanh dần trở về cuộc sống bình thường.
Du Hành tỉnh lại từ giữa đêm, sắc mặt của cậu rất khó nhìn.
Chờ sau khi cha mẹ tỉnh lại, thấy sắc mặt con trai không tốt cũng cảm thấy lo lắng theo: "Sao thế? Con đừng lo lắng, ở đây vẫn còn các tiên nhân của Tuyên Dương Tông, ma tu sẽ không tới quấy rối đâu."
"Hôm nay nhà chúng ta không bán, tiểu Hành mau đi ngủ đi, con xem hai viền mắt con đen sì rồi kìa."
"Nếu không ra cửa tiệm đầu đường mua thuốc an thần cho Bảo nhi? Tôi nghe chị Trần cách vách nói con trai bà ấy sống không quen đất, sau khi uống thuốc ở cửa tiệm kia đã đỡ rất nhiều rồi."
Du Hành chua sót lỗ mũi, đáp một tiếng rồi về phòng.
Lúc về phòng, cậu không áp chế tức giận của mình nữa, ngay cả tròng mắt cũng xuất hiện tia máu.
"Tuyên, Dương, Tông!"
Cậu chưa bao giờ cho rằng Tuyên Dương Tông hiền lành, cậu chỉ cảm kích Tuyên Dương Tông, đồng thời mang cả lòng phòng bị.
Cho tới lúc các nhà đoàn tụ cậu mới thầm mắng mình lòng dạ tiểu nhân: Người ta thật sự làm rất nhiều chuyện tốt, không báo đáp người ta thì thôi đi, sao lại còn cho rằng người ta là kẻ gian?
Nhưng Du Hành không nghĩ tới, Tuyên Dương Tông lại trực tiếp thay đổi trí nhớ của mọi người.
Tối hôm qua, sau khi cậu ngủ mê man liền cảm giác được có lực lượng vô hình xâm nhập vào trí nào của mình, rt9009 nhanh chóng nhắc nhở: "Có một cỗ lực lượng không rõ đang xâm nhập vào trí não của ký chủ, hình như nó muốn xóa trí nhớ của cậu! Tôi đã dùng biện pháp khẩn cấp để bảo vệ trí nhớ của ký chủ, mời ký chủ... tít..."
Thanh âm của rt9009 cũng bị đánh gãy, Du Hành nhịn không được thực sự hôn mê bất tỉnh.
Ngủ mãi cho tới lúc bị một thanh âm đánh thức, Du Hành cảm thấy bản thân đã đánh mất đi thứ gì đó.
Trong đầu có người nói với cậu: Cậu là Du Hành, cha là Du Ái Quốc, mẹ là Khâu Nguyệt Hương, năm nay hai mươi hai tuổi, nhà vốn ở cực hàn Bắc Châu, nhờ có Tuyên Dương Tông tốt bụng trợ giúp nên cả nhà mới dọn tới Tây Châu...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!