Chương 144: Thế giới hiện thực 20

Lối đi vừa thấp vừa nhỏ, Du Hành nhìn mặt tường xù xì, dấu vết cũng rất mới.

Hạ thấp người đi một đoạn được ngắn rồi mới đứng lên, hai mắt dần thích nghi với ánh sáng đột ngột, trước mặt có một đám người đang chờ cậu. Đột nhiên Du Hành có chút cảm khái, mỉm cười hỏi thăm sức khỏe: "Chào mọi người, tôi là Du Hành, tới từ nước Z."

Người đàn ông dẫn đầu cao lớn mỉm cười: "Hoan nghênh cậu về nhà."

Một câu nói đơn giản nhưng khiến lòng người xúc động không thôi, Du Hành hào sảng bật cười: "Thấy nhiều đồng bào ở đây như vậy tôi rất vui."

"Lại đây ngồi đi! Tôi là quan chỉ huy cấp cao lúc ở chiến khu thủ đô, Trương Hoàn Chu, trước mắt tôi là quan chỉ huy cao nhất của pháo đài này, cậu có thể gọi tôi là Trương tướng quân."

Hai người theo thứ tự giới thiệu tên của mình.

"Có thể kể cho tôi một chút tình huống ở bên ngoài không?" Trương tướng quân trực tiếp nói vào chủ đề chính.

Du Hành cũng là một người linh hoạt, thuật lại đơn giản tình huống bên ngoài mà cậu biết nói trong một lần.

"Tôi và người nhà bị ném vào rừng rậm, cách nơi này rất xa, sau đó cứu được mấy người mới biết được ở nơi này xuất hiện "người" công kích nhân loại rồi giết mổ bụng, chúng tôi đã giết chết mấy đội "người" kia, rồi lấy được từ trong miệng họ cách rời khỏi nơi này."

"Sau khi đi ra ngoài, chúng tôi mới biết bên ngoài là một thế giới rộng lớn, gọi là đại lục Chân Úy, mà nơi chúng ta đang đứng gọi là đại lục Tây Châu..."

"Đây chính là loại tiền tệ họ sử dụng, là tiền vỏ sò..."

Những người vây xung quanh nghe tới nhập thần, tuy nhiên Du Hành càng nói nhiều chuyện thì vẻ mặt của mọi người lại càng nặng nề.

Lúc Du Hành kết thúc câu chuyện, xung quanh rơi vào yên tĩnh, Trương tướng quân cũng chau mày, một lúc sau mới nói: "Không trách những người đó có thể bay, lại có thể tránh được pháo kích, hóa ra đều là người tu tiên. Vậy hiện tại họ đang nhìn trúng nơi này sao?"

Du Hành gật đầu: "Tôi cũng cảm thấy như vậy, nếu không thì họ cũng không quản chúng ta." Ý tưởng của cậu và một số người không giống nhau, cậu không cảm thấy Tuyên Dương Tông chỉ đơn thuần làm việc thiện.

Hôm nay ngồi trên thảm bay, thấy được nhiều cảnh tượng như thế, hóa ra chỗ cậu rơi xuống chỉ là một góc của bí cảnh, có thể tưởng tượng bản đồ bí cảnh rộng lớn như nào, hơn nữa ở nơi này, người phàm không thể tiếp xúc với linh thú nên cậu đoán Tuyên Dương Tông nhìn trúng nói này là có căn cứ.

"Hơn nữa, họ còn nhìn chúng vũ khí nóng của chúng ta."

"Nói như vậy, chúng ta không có nhiều lựa chọn. Vũ khí có thể cho bọn họ, kỹ thuật cũng có thể cho họ, cậu trước hết hỏi họ giúp tôi một chuyện đi, hỏi họ có thể đưa chúng ta trở lại cố thổ không? Tôi biết, quê hương của chúng ta đã biến đổi rất lớn, trước khi chúng ta rời đi thì nơi đó đã không phải là nơi dành cho con người sống rồi, nhưng bọn họ là người tu tiên, thủ đoạn thông thiên, có thể giúp chúng ta khôi phục quê hương hay không?"

Trương tướng quân kiên định nói: "Nói này dù có tốt hơn nữa, dù có là nơi có tu tiên và những điều kỳ lạ chỉ có trong truyền thuyết đi chăng nữa cũng không phải nơi mà chúng ta thuộc về."

Du Hành trịnh trọng gật đầu: "Tôi sẽ nói yêu cầu của tướng quân cho họ."

Trương tướng quân vỗ bả vai Du Hành: "Cậu ứng đổi cẩn thận, đừng chọc giận bọn họ."

"Tôi đã biết."

Lúc ra khỏi pháo đài, Du Hành từ chối ý đưa tiễn của mọi người: "Tôi vẫn nhớ đường ra, ngài yên tâm đi."

Đoàn đường này bụi cây che đất, giấu giếm bao sát cơ bên trong, Du Hành đi theo hướng dẫn ban đầu để quay về.

Đột nhiên có trận gió sau lưng đánh tới, Du Hành lập tức nghiêng người tránh né, không nghĩ tới cỗ năng lượng kia cực kì bám người, vậy mà còn biết thay đổi hướng đi. Trực tiếp đập vào cổ cậu, sau đó nhanh chóng chui vào bên trong quần áo.

Cũng không biết đây là thứ gì! Vì phòng ngừa sâu độc, ống tay nào của Du Hành cũng cất kim châm, không biết đó là vật gì! Không phải trơn nhẵn như rắn, nhưng nó lại dễ dàng chui vào cổ áo của cậu.

Du Hành nhấc vạt áo lắc lên, thứ đó cũng không chạy ra. Cậu dứt khoát cởi quần áo vứt xuống, là một con chim mào vàng nhìn chằm chằm cậu kêu: "Két~~"

Con chim này... có hơi quen mắt?

"Két, két..." Con chim mào vàng lớn bằng ngón tay cái Du Hành nhảy dựng lên, hung hăng chà mặt Du Hành.

Cảm giác quen thuộc ập vào Du Hành, nhân lúc con chim hung hăng chà mặt cậu, Du Hành vội vàng gọi rt9009, sử dụng chức năng dịch tiếng thú.

"Là mẹ, mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ ơi..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!