Mà người phải chịu nhiều tổn thất nhất lại là đám người Đồ gia.
Kinh doanh tốt mấy trăm năm, mai này tổ địa không còn, gia sản không có, ngay cả tổ trạch cũng phải dọn ra ngoài cho người khác tới ở.
Trời sinh không thể phản kháng. Người ta cũng chỉ thông báo cho họ biết, mà không phải là đang thương lượng.
Trong tổ huấn mà lão tổ tông để lại cũng nói phải phục tùng tu sĩ!
Đây không phải là tư tưởng nô dịch ngấm sâu trong xương cốt của lão tổ tông nhà bọn họ, còn đặc biệt kéo dài gieo họa cho đời sau.
Mà thực ra, đây là lời khuyên thô mà thật.
Tính tình tu sĩ thường là lạnh bạc vô tình, vì công pháp, vì linh vật trân bảo mà họ đấu đá người chết ta sống, đó âu cũng là chuyện thường tình. Mà người phàm không khác gì con kiến hôi trong mắt tu sĩ.
Chúng tu sĩ chỉ cần chỉ tay cũng khiến ngươi hồn phi phách tán.
Chẳng qua phàm nhân ít chạm mặt đám tu sĩ nên thường tưởng tượng họ phi mỹ hóa. Còn ảo tưởng có thể đem nhân chi thế tục áp vào người họ.
Lão tổ tông đồ gia cũng vì vô lực, quá nhàm chán với cảnh đấu qua đấu lại trong giới tu tiên mà quay lại thế tục lấy vợ sinh con, sống trong thế giới bình thường.
Bởi vì tổ huấn, cho dù tức giận thế nào chăng nữa thì người Đồ gia cũng nhờ sự trấn an của gia chủ Đồ gia, thu dọn đồ đạc, nhanh chóng thối lui khỏi tổ trạch, rời luôn cả thành Bắc Thương.
Lúc đội ngũ Du Hành chuẩn bị rời khỏi thành, thấy cả người của Đồ gia, Du Hành chỉ nhìn một cái liền chuyển tầm mắt.
Nửa ngày sau họ đã đi tới một tòa thành trống gần đây, đến sớm mới chiếm được vị trí tốt. Lúc vào thành, mọi người đáp ứng yêu cầu đi ghi danh tình huống cơ bản bao gồm tên tuổi và hộ gia đình.
Bọn Du Hành chọn một ngôi nhà tứ hợp viện, an tâm sinh sống.
Hiện tại mọi người như bức tượng gỗ tùy ý di chuyển, chỉ cần người Tuyên Dương Tông muốn họ sống ở đâu thì họ sống ở đấy.
Ở không lâu thì có tu sĩ Tuyên Dương Tông tới gõ cửa, yêu cầu đám người rảnh rỗi bọn họ làm việc
- là xây nhà.
Bởi vì tổ địa của Đồ gia rất lớn, hiện tại vẫn chưa đưa được hết người bên trong ra.
"Đám người trong bí cảnh kia rốt cuộc ăn gì mà lớn lên vậy, sao có thể đẻ lắm thế?" Đám đệ tử Tuyên Dương Tông bắt đầu sinh một số lời nói bất mãn.
Điều này cũng đúng thực, thật sự là sinh quá nhiều! Vốn dĩ người tu tiên rất lãnh đạm với hôn nhân, họ chỉ chuyên chú tu luyện, mặc dù không hiểu tại sao đám người phàm tương đối coi trọng việc lập gia đình, sinh đẻ và hương khói nhưng cũng tôn trọng như thiên lý tự nhiên.
Vốn dĩ chỉ cần mang người còn lạc trong bí cảnh ra ngoài là có thể lấy được một cái âm dương kính tốt nhất, thuận lợi để Tuyên Dương Tông lập chi nhánh ở Tây Châu
- mặc dù tai họa lần này đã kết thúc nhưng đã để Sướng Mỹ tiên tử chạy thoát được, rất có thể nàng ta sẽ quay trở lại trả thù Tuyên Dương Tông.
Đặc biệt nàng ta và Tuyên Dương Tông có chút liên quan, mà việc đã tới nước này chỉ có thể dựa vào một chút biện pháp công đức với dân chúng bản xứ, dùng công đức để từ từ chuộc tội, cũng như để cầu thiên đạo tha cho một mạng.
Vì hai điểm này, Tuyên Dương Tông càng khẳng định phải hoạt động phân nhánh ở Tây Châu, mà chuyện thành lập chi nhánh lại cực kì quan trọng.
Nhưng dù sao họ cũng là tu sĩ, phải tới một nơi chó ăn đá gà ăn sỏi, không có một tia linh khí như Tây Châu thì trong lòng họ không vui vẻ gì cả. Vốn là đệ tự được tông môn phái tới, chuyển hết vật liệu được phân phối tới Tây Châu để thành lập chi nhánh, giờ đột nhiên xuất hiện một bí cảnh kì lạ nhưng đầy linh khí, sao họ có thể không vui cho được?
Mặc dù độ thuần khiết của linh khí trong âm dương kính kia rất cao nhưng vẫn không thể so sánh với Đông Châu được, nhưng ít nhất bí cảnh này cũng được coi là một nơi thượng hạng ở Tây Châu rồi.
Hơn nữa đây còn là một bí cảnh rộng lớn hiếm có, căn cứ theo do thám của Liễu Chân chân nhân thì bí cảnh này phải rộng bằng nửa diện tích của Tây Châu.
Địa vực bát ngát, đầy đủ các loại cây cỏ quý hiếm, dùng nơi này để lịch lãm không tồi.
Cuối cùng, bên trong này chưa không ít linh thú cấp thấp, một số thì là linh thú trăng đẳng và còn có cả linh thực cấp thấp. Vừa vặn có thể bổ sung vật liệu cho chi nhánh của Tuyên Dương Tông, có nguyên liệu tiếp tế tại chỗ thì càng tốt hơn.
Đủ các loại nguyên nhân khiến Tuyên Dương Tông quyết định độc chiếm bí cảnh kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!