Hiện tại tâm tư của cậu chỉ đặt trọng tâm vào hai chuyện.
Thứ nhất chính là phòng bị Đồ gia. Mặc dù theo tình hình trước mắt, bên kia hình như không có ý đồ công kích.
Chuyện thứ hai chính là trồng trọt. Hạt giống mang từ cố thổ không biết có thể sống sót ở nơi này không, những thứ này muốn làm thì cậu nhất định phải kiểm nghiệm lại hạt giống.
Nói tới kiểm nghiệm hạt giống, mặc dù trong một nhiệm vụ cậu từng làm trong viện khoa học nhưng không phải là làm trong viện khoa học nông nghiệp. Tuy nhiên thường nghe mấy tiến sĩ nông nghiệp nói chuyện nên cũng coi như biết chút da lông.
Thứ cậu tiếc nuối là hạt giống mang từ quê hương không thể sử dụng được tí nào.
Không có cách nào khác, cậu không thể làm gì khác hơn là lấy hạt giống lấy từ Thành trên không ra thử nghiệm.
Trong lúc bận rộn, mẹ Du vốn dĩ đang tập trung học tiếng Úy bên kia trở lại nói với cậu:
"Bảo nhi, tên Tăng Tinh Lộ kia đang hỏi thăm cuộc sống bên ngoài."
Du Hành mỉm cười đáp lại: "Vậy mọi người trả lời như thế nào?"
Mẹ Du bĩu môi: "Làm như không ai biết tâm tư của cậu ta ấy. Dù sao chuyện bên ngoài cũng không phải quá bí mật, cậu ta hỏi thì chúng ta cứ nói là được. Để bọn họ biết cũng tốt, sau này nếu có cơ hội ra ngoài thì họ cũng có kinh nghiệm."
Lại nói, tính cách mẹ Du luôn rất tốt, rất ít khi nổi giận. Chỉ là lần đó còn ở tiểu khu mấy người hàng xóm kia quá xấu tính, mà bà lại nhịn họ nhiều năm, đặc biệt sau khi tai họa giáng xuống đám người đó vẫn cố lẻo mép khiến bà phải xé rách mặt với họ.
Cho nên việc Tăng Tinh Lộ vừa gặp bà mấy ngày đã khiến bà phải lộ ra biểu tình khinh bỉ kia thì chắc hẳn ấn tượng của hắn trong lòng bà rất kém.
Du Hành không nhịn được hỏi: "Mẹ, tại sao mẹ lại ghét anh ta như thế?"
"Mẹ vừa nghe nói cậu ta cùng mấy người khác đã nói xin con rất lâu, con mới đồng ý để mẹ và bọn Kiến Lan đi dạy họ tiếng Úy. Đây chẳng phải là nói bậy nói bạ hay sao?"
Du Hành an ủi mẹ: "Không thích thì không quan tâm là được rồi."
"Mẹ biết, nhưng mà... Con nghe thử thì biết, ngay cả người có tính tình tốt Kiến Lan và Ngọc Mạn cảm bị cậu ta nói đến phiền kìa."
Du Hành kỳ quái, vì thế nhân một lần lớp học tiếng Úy đã tới dự thính, lúc này mới hiểu tại sao mẹ cậu lại làm ra biểu tình như vậy.
Trong giờ học chính thức, người được chia thành ba lớp, mỗi người dạy một lớp.
Mẹ Du, Đổng Kiến Lan và Từ Ngọc Mạn đều là người tỉ mỉ kiên nhẫn, lúc giảng bài cũng không xảy ra vấn đề gì. Vừa bắt đầu Du Hành cũng không nhìn ra điểm nào không đúng, chỉ thấy Tăng Tinh Lộ cực kì sôi nổi đặt câu hỏi, lúc luyện nói cũng đọc rất lớn khiến thanh âm của những người khác cũng bị át mất.
Chuyện này thực ra cũng chẳng có gì, thẳng tới giờ luyện tập tự do, là lúc mà mấy người dạy như mẹ Du đi sửa lại âm của mọi người....
Nói thật, sức học của Tăng Tinh Lộ tương đối khá, vì thế rất thành thạo một mình gánh cả việc của ba người dạy.
"Ôi, Trần tiểu thư chờ một chút, để tôi dạy cho cô!"
"Từ tiểu thư, cách giải thích của cô không đúng lắm? Tôi nhớ dì Du lúc nãy không hề nói như vậy... Ối, hình như tôi nhớ lộn, xin lỗi nha, ha ha ha.."
"Ai, tiểu Chấn, cậu lại sai rồi à? Đây không phải câu mà Đổng tiểu thư vừa mói sao? Nếu sai tiếp thì phải xin lỗi Đổng tiểu thư rồi, thật áy náy với tiểu thư quá..."
Dù nhìn thế nào cũng thấy mấy người Du Hành là "người ngoài", còn Tăng Tinh Lộ mới là người mình, là lão đại trong đây, những học viên kia không dám làm mất mặt mũi của hắn. Dù sao người dạy cũng nói Tăng Tinh Lộ phát âm đúng, vậy thì cứ nghe theo lời hắn đi!
Ngay cả Từ Ngọc Mạn cũng cảm thấy hắn phiền muốn chết!
Du Hành nhìn họ mà lắc đầu, tới khi ba người quay lại mới nói: "Anh ta thích dạy học như thể thì để anh ta dạy đi. Mọi người không cần dạy cho họ nữa, nếu bọn họ có vấn đề gì thắc mắc sẽ tự tìm tới."
Đám người mẹ Du đã sớm cảm thấy phiền, vì thế sau khi thực hành xong liền tan lớp, người thì trở lại địa bàn làm việc, người thì trở về nhà ngủ.
Chờ Tăng Tinh Lộ thừa tinh lực dạy xong mọi người trở lại chỉ có thể bắt tay vào vót hàng rào tre, sau đó rải thuốc diệt một số loài cây dại lên địa bàn.
Sau khi nhóm hạt giống rau cải đầu tiên được gieo xuống đất, Du Hành cuối cùng cũng đồng ý gặp mặt gia chủ Đồ gia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!