Chương 141: Thế giới hiện thực 17

Trước khi quay lại thành Bắc Thương, Du Hành đã nghĩ đến vài cách để đi lại trong rừng, nhưng chỉ không nghĩ đến thành Bắc Thương cũng đã trở thành một tòa thành trống!

Khi đi vào lò giết mổ, ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc, rác rưởi lẫn lộn, thịt đã bị thối thịt và cả nội tạng…… Còn có một vũng nước đen xì lẫn cả quần áo bên trong.

Đi vào đường hành lang, bên trong cũng có không ít nước đen, Du Hành tìm được một tấm lệnh bài từ bên trong đó.

"Người nhà họ Đồ rất có khả năng cũng đã vào trong này tị nạn, chúng ta cũng tách từng nhóm đi vào thôi."

Dựa theo kinh nghiệm trước kia, thời gian cửa mở ra sẽ có khoảng mười lăm phút. Cậu chia người thành hai nhóm, để mọi người lần lượt tiến vào.

"Sau khi vào trong mọi người cẩn thận một chút, nếu gặp nguy hiểm, thì nổ súng!"

"Ừ!"

"Đã rõ!"

Quả nhiên sau một trận choáng váng bọn họ đã đi vào một thế giới khác, còn chưa bước ra khỏi động, thì đã nhận thấy có người đang nhào tới.

"Dừng tay!"

Bọn họ đồng thời dùng tiếng mẹ đẻ và tiếng của đại lục Chân Úy kêu lên, rồi cùng giơ tay lên chống cự.

Du Hành cảm nhận được sự lạnh lẽo từ lưỡi đao, ngay lập tức cậu lăn sang bên trái để né tránh, rồi duỗi chân gạt qua. Có điều người kia đứng cực kỳ vững, căn bản không lay động được.

Cậu không thu chân lại, mà trực tiếp móc vào cẳng chân của đối phương, trực tiếp lướt qua, một cái chân khác thì gạt mạnh, đơn giản chính là lao vào nhau vật lộn

Hai bên bắt đầu đánh nhau.

Tiếng súng vang lên.

Tiếng súng này khiến Đồ Thất đang giữ cổng nhà họ Đồ kinh sợ, mắt thấy người trong nhà đã có vài người ngã xuống, hắn ta thực sự hoảng sợ.

—— Đây là cái gì?

"Dừng tay! Dừng tay! Mấy người anh em này, đều dừng tay lại đi có chuyện gì thì từ từ nói!"

Người nhà họ Đồ cùng nhau dừng tay, vốn dĩ Đồ Thất còn có chút lo lắng những người đó không chịu dừng tay lại, nhưng không ngờ đối phương giống như đã được huấn luyện nghiêm chỉnh, cũng dừng tay.

Cả hai bên đều không có người chết, có điều người nhà họ Đồ bị thương nặng lơn, viên đạn bắn vào tận xương cũng không phải chuyện đùa.

Đồ Thất chỉ nhìn thêm vài lần, đã cảm thấy hoảng sợ, xua tay sai người đưa bọn họ xuống cứu chữa, còn hắn ta ở bên này chắp tay chào hỏi với đám người Du Hành:

"Tại hạ là quản sự của nhà họ Đồ trong thành Bắc Thương, đứng hàng thứ bảy, xin hỏi tại sao các vị lại đi vào tổ địa nhà họ Đồ chúng tôi?"

"Hóa ra là Đồ gia, nhà họ Đồ các huynh, nói vậy cả nhà họ Đồ đều vào trong này để trốn tránh ma tu nhỉ?"

Du Hành không trả lời hắn ta, mà ngược lại nói ra mục đích vào trong này của mình: "Chúng tôi cũng như thế, có điều chúng tôi còn có đồng bạn muốn vào đây, đợi lát nữa sắp xếp tốt rồi lại nói chuyện tiếp với huynh, huynh thấy thế được chứ?"

Đồ Thất sụ mặt xuống: "Đây là tổ địa nhà họ Đồ chúng tôi, không phải ai cũng có thể bước vào ——"

Du Hành xoay người đi vào trong động đón cha mẹ, để lại đám người Lâm Minh Lôi giơ súng nhìn chằm chằm vào Đồ Thất, khiến lời nói của Đồ Thất nghẹn lại ở yết hầu, sắp tức chết rồi.

Nhưng mà người giữ cửa bên này cộng cả hắn ta nữa mới chỉ có mười người, lại còn năm người đã bị thương…… Hắn ta liếc mắt một cái, cho một người bên cạnh đi thông báo cho người nhà họ Đồ.

Chờ đến khi Đồ Thất nhìn thấy những người đến sau kia, hắn ta cuối cùng cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi: Phụ nữ trung niên, nữ nhân trẻ tuổi…… Còn mang theo rất nhiều đồ vật vào cùng, thậm chí còn có cả ngựa và lừa, nhưng mà số người không nhiều lắm, toàn bộ cộng lại cũng chỉ mười bảy người.

Hắn ta cố trưng ra gương mặt tươi cười: "Ngươi họ gì?"

Du Hành nói: "Kẻ hèn này họ Du, lúc các huynh đến đây, không phải bên này cũng có người ở sao? Bọn họ đâu rồi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!