Editor: Lạc Nha
Kế hoạch không kịp thay đổi. Buổi tối đi lúc ngủ, bọn họ nghe được tiếng súng.
Đây chính là lần đầu! Không ít người dâng lên hy vọng trong lòng
--Có thể là cứu viện đến!
Mọi người đều đứng dậy, chạy đến hàng lang nhìn ra xa. Quá tối, nhưng ánh sáng lập lòe từ xa vẫn có thể thấy rõ ràng được. Du Hành phát hiện, những ánh sáng kia tuy rải rác, lại nối thành một một đường. Rất có thể là một số đông người kéo qua trải thành trường tuyến. Tim cậu nhảy lên, có một thanh âm vang lòng cậu: Là quân đội! Kìm nén thật lâu mới không kích động quá mức, nhưng tim lại không thể giấu được mà đập nhanh hơn bình thường, giống như sắp nhảy ra khỏi lòng ngực.
"Chúng ta, chúng ta cần làm gì đó..." Lý Thiến Ny nói: "Lấy thêm đèn pin ra, phải để họ nhìn thấy chúng ta ở đây....!"
"Quá xa, nhất định không thấy được, còn lãng phí pin... Đợi họ đến gần chút nữa hẵng chiếu đèn." Dân Hạo nói.
Trên lầu vang lên tiếng nói chuyện.
Kế tiếp, tất cả mọi người đều không ngủ.
Tiếng súng giống như vang vọng bên tai, thật ra là nhiều binh sĩ vẫn còn ở xa, chỉ là trong đêm yên tĩnh, tiếng súng truyền đi xa.
"Chúng ta về phòng trước đi." Từ Thiên kéo Du Hành trở về. " Nếu người dưới kia tới để cứu viện thật, chúng ta nên thu dọn lại đồ vật treo lên người, tùy thời đều có thể xách theo đội ngũ, chia vật tư thành bốn phần, mỗi túi mang một phần giảm gánh nặng đi cũng nhanh hơn."
Vậy là họ ôm túi ngồi chờ...
Trong bóng tối, Không một ai chú ý tới biểu tình trên mặt Du Hành đã thay đổi, cậu đã nhanh chóng tỉnh táo lại. Nhiệm vụ thành công, sau này còn có vô số nhiệm vụ khác. Chẳng qua cũng chỉ là nhiệm vụ mới mà thôi... Cậu hít sâu một hơi, chậm rãi bình tĩnh lại.
Bên phía hội trường đã sớm phái người ra ngoài dò xét. Mấy con zombie lang thang trong trường đã được tẩy trừ mấy ngày, bây giờ còn lại không bao nhiêu, chỉ còn đám zombie đang vây kí túc xá. Cổng trường đã được đóng để ngăn cảnh zombie ngoài trường.
Bọn họ cũng không mở cổng mà trực tiếp bò lên nóc nhà phòng bảo vệ.
"Thấy rõ không?"
"Khoảng cách hơi xa nhưng những âm thanh đó đều dẫn zombie lại gần, bây giờ chúng ta không thể ra ngoài..."
Trong bóng tối, zombie chậm rãi đi đến đường phố, lắc lư đi về phía phát ra âm thanh. Một ít phát hiện trên nóc nhà có người, gầm rú ở bên ngoài. Bọn họ nhanh chóng tắt đèn pin đi, đợi một hồi lâu những zombie kia cũng rời đi.
"Lại chờ thêm một chút nữa đi..."
Sáu giờ sáng, đội ngũ mới đi tới con đường trước trường học. Không ít phòng căn nhà, cửa sổ đều mở toang, mọi người hô hào kêu cứu.
Một người đàn ông mặc quân trang bốn phía nhìn lướt qua, nhìn trúng trường cấp 3 này.
"Toàn thể! Đi thẳng 300 mét hướng trường học, tiến lên! Tiêu diệt zombie trong đó!"
Đội ngũ cả trăm người hùng hổ tiến vào trường học, nhiều lắm là một giờ tất cả zombie đều bị tiêu diệt sạch sẽ. Ký túc xá dưới lầu bị ngọn lửa hừng hực đốt cháy, vẫn luôn đốt cả ngày, tro cốt bị vùi trong hố sâu.
Người sống sót tụ tập cùng một chỗ, trải qua kiểm tra sau đó chia ra ở trong kí túc xá.
Du Hành ngửi thấy hương vị nước sát trùng nồng đậm trong ký túc xá. Chào hỏi với Từ Thiên sau đó nằm trên giường chợp mắt.
"Rt9009, tại sao nhiệm vụ chưa hoàn thành?"
"Kí chủ, hiện tại nhiệm vụ chính tuyến tiến độ là 98%, xin chớ nóng vội, tự mình làm phân tích rõ nhiệm vụ gợi ý."
"Đưa mình xem nhiệm vụ gợi ý đi."
"Tốt kí chủ."
Độ khó: cấp bậc lính mới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!