Lúc Từ Thiên tỉnh lại chỉ nhìn thấy một cái túi và một cái bùa hộ mệnh. Anh ta đeo bùa hộ mệnh lên người rồi liếc mắt nhìn vào túi, nước mắt không tự chủ lại rơi xuống.
"Chúng ta quay lại trường học một chuyến đi, đầu tiên đưa cậu ấy quay lại trường, ít nhất khi ở nơi đã từng học và sống ba năm cậu ấy sẽ bớt đi sợ hãi."
Bạn bè thân thiết vừa mới chết mang lại bóng ma trong lòng mọi người, họ dừng ở đây mấy hôm. Nhưng hiện tại họ lại phải đối mặt với nguy cơ cạn kiệt thức ăn.
"Trước tiên quay lại trường học một chuyến rồi sắp xếp mọi chuyện cho lão tam." Du Hành kiến nghị, còn có một nguyên nhân khác, cậu muốn xem thử xem đồ ăn mà cậu cắt giấu trước đây có còn nguyên vẹn không. Nếu như vẫn còn thì nhất định có thể giảm bớt áp lực cho mọi người.
Vết thương của Từ Thiên đã lành bớt, sức khỏe cũng đã khôi phục phần nào, nhưng sắc mặt vẫn hơi trắng, chocolate lực sĩ còn sót lại đều để giành cho anh ta, mọi người muốn anh ta có thể bổ sung thể lực.
Vì chuyện này mà khiến Từ Thiên hổ thẹn trong lòng, muốn nhanh chóng kiếm đồ ăn cho các huynh đệ của mình. Ý kiến của Du Hành cũng không tồi, anh ta cũng không muốn mang theo thi thể của lão tam chạy lung tung khắp nơi, nếu làm lạc mất tro cốt của lão tam thì nhất định anh ta sẽ hận chết chính mình.
Mấy người thuận lợi quay trở lại trường học, bọn Từ Thiên thì quay trở lại ký túc xá của mình trước. Trong ký túc xá, ngay cả ván giường cũng bị mất, trên mặt đất chỉ còn vài bộ quần áo bị bỏ lại. Dùng quần áo bao lại thi thể của lão tam, đích thân Từ Thiên đào một cái hố trên mặt cỏ, rồi cẩn thận chôn cất lão tam.
"Chúng ta đi đến khu lớp 12 một chuyến, mình muốn tìm một thứ."
Sau khi tới khu lớp 12 họ phát hiện ra ở đây có rất nhiều người. Họ vừa bước chân lên lầu đã bị gọi lại.
"Là các cậu, các cậu còn sống?"
Lý Thiến Ni kinh ngạc nhìn bọn họ. Từ lần trước, nhóm bọn họ một đi không trở về khiến mọi người đề tin rằng họ đã chết rồi.
Du Hành cũng hơi mỉm cười đáp lại: "Đã lâu không gặp, cậu cũng còn sống à?"
Sau khi nghe Du Hành nói vậy, Lý Thiến Ni nở nụ cười nhẹ, ấn tượng của cô với Du Hành và nhóm Từ Thiên khá tốt: "Vào trong đây ngồi đi."
Trên tầng năm, nơi này chứa khoảng ba mươi người, nữ sinh chiếm đa số. Còn có một phòng học có bếp lò dùng khí than đang nấu đồ ăn.
"Sao các cậu lại ở chỗ này, không lẽ lễ đường đã không giữ nổi?" Từ Thiên nghi hoặc hỏi mọi người.
Lý Thiên Ni thở dài một hơi nói: "Nếu không phải là các cậu thì chúng tôi cũng chẳng cho ai lên đây. Các cậu không biết đâu, từ khi thầy Ứng bị thương đã không có.... đồ ăn, cách đó không lâu thì bọn Lâm Viễn Hàng cãi nhau với thầy Hà rồi mang theo không ít người rời đi." Thật ra cô cũng muốn rời khỏi nơi này nhưng cô lại luyến tiếc Ngô Như Tâm.
Cô là nữ sinh nhưng vẫn phải ra ngoài tìm đồ ăn, những nam sinh khác thì không dám ra lại còn ở một bên lải nhải, cô cũng không phải mẹ của họ thì tại sao phải có trách nhiệm nuôi dưỡng bọn họ?
Vì thế cô bắt đầu âm thầm tàng trữ đồ ăn, lấy đồ ăn giấu bên chỗ Ngô Như Tâm. Bọn họ gian nan sống một thời gian nhưng không nghĩ tới lại gặp phải chuyện càng gian nan hơn.
".... Không biết bọn họ trêu chọc phải người nào làm hại mấy nữ học sinh như chúng ta. Thầy Hà lại khuyên những nữ học sinh như chúng tôi chịu đựng một chút, chỉ vì những thứ đồ ăn này mà bọn họ lại nhẫn tâm..." Viền mắt Lý Thiến Ni hơi ửng hồng, tức giận nói: "Vậy thì có nghĩa là gì? Bán nữ sinh để nuôi dưỡng bọn họ sao?"
Lúc này, một nữ sinh khác cũng nói: "Thầy Hà luôn là người lấy đại cục làm trọng.... Trước đây mình cũng rất cảm kích, bởi vì khi đó thầy ấy cho chúng ta đồ ăn, nhưng khi đồ ăn dần trở nên cạn kiệt thì chúng mình mới biết được, không có chuyện gì mà không cần phải trả giá cả. Thầy nói đã đến lúc chúng mình phải trả giá."
Nhưng sao bọn họ có thể cam tâm cho được? Vì thế, dưới sự cổ động của Lý Thiến Ni, những nữ sinh kia rời đi hội trường chuyển đến nơi này, có mấy nam sinh nhìn không vừa mắt cách làm của Thầy Hà cũng theo nhóm nữ sinh rời khỏi.
"Chúng ta mỗi ngày đều phải ra ngoài tìm đồ ăn, một khi bước ra khỏi cửa hội trường liền không còn sợ hãi, cùng lắm là chết, chúng mình tình nguyện bị zombie cắn cũng còn hơn bị chó cắn."
Từ Thiên hỏi: "Trần Thuần còn ở trong hội trường không?"
Vừa nói đến Trần Thuần, sắc mặt mấy người nữ sinh lập tức thay đổi.
"Không lẽ cậu thích Trần Thuần?"
"Sao có thể!" Từ Thiên hận cô tamuốn chết. Sau này anh ta cũng đã nghĩ kĩ, Trần Thuần nói, cô ta và mọi người cùng những người khác hợp tác, trong lòng bọn họ cũng không nghi ngờ gì, có bốn người bọn họ quen biết lại đều là người cao lớn nên họ rất có tự tin. Nhưng sau khi bọn họ xảy ra ẩu đả lại nhìn thấy Trần Thuần cùng người đàn ông bên cạnh ôm ấp, lạnh nhạt nhìn bọn họ chật vật chạy trốn.
"Cô ta á, chủ động chạy theo mấy tên đàn ông kia, còn đúng lý hợp tình khuyên những nữ sinh khác đi theo họ. Họ cũng đã sớm đi, không lẽ các cậu gặp được cô ta bên ngoài?"
"Cô ta và mấy tên đàn ông kia đã lừa gạt chúng tôi!" Trách không được lúc đó bên cạnh cô ta còn có thêm mấy nữ sinh nữa nhưng lúc đó quá hỗn loạn nên anh ta cũng không để ý.
"Hừ, kể ra cũng thật đáng tiếc, năm nào cậu ấy cũng là học sinh giỏi đấy."
Bọn Lý Thiến Ny coi thường cô ta nhưng đồng thời cũng thấy thương cảm cho cô ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!