Chương 1: (Vô Đề)

Dịch giả: mô mô

Chỉ trong một đêm, nhiệt độ không khí toàn cầu tăng lên.

Hơn nửa đêm, Du Hành mơ thấy ác mộng, cậu mơ thấy mình đang bơi lội giữa dòng dung nham, vừa nóng lại vừa ẩm ướt, di chuyển khó khăn. Bỗng nhiên bừng tỉnh, mồ hôi ướt đầu, áo ngủ trên người cũng mướt mồ hôi. Cậu cởi áo ngủ ra, thuận tay vuốt lại mái tóc ướt đẫm mồ hôi: "Mới có tháng ba mà đã thế này, thời tiết quỷ gì không biết!"

Dù là không khí cũng không chịu thua kém so với nhiệt độ, trong lúc hô hấp giống như có ngọn lửa nhảy lên.

Chuyện này có chút không phù hợp.

Du Hành nhảy dựng lên đi về phía phòng của cha mẹ, hai vợ chồng già trong lúc ngủ cũng ướt mồ hôi không kém cậu là bao, thậm chí còn khó chịu đến nỗi rên hừ hừ. Du Hành thấy vậy thì sợ hãi, nhanh chóng chạy lại gọi hai người dậy.

"Ba! Ba cảm thấy thế nào?" Du Ái Quốc hơi hé mắt ra một chút, qua hàng lông mi ướt mồ hôi, mông lung nhìn khuôn mặt phóng đại của con trai, miệng tựa hồ đang nói gì đó nhưng cậu lại không thể nghe ra được.

"Ba!" Du Hành nhìn thấy ba mình hôn mê bất tỉnh mà mẹ cũng đồng dạng không lên tiếng liền duỗi tay áp lên trán hai người, cái trán mướt mồ hôi kia thực sự nóng. Cậu rút điện thoại từ trong túi quần gọi xe cứu thương.

"Xe cứu thương của bệnh viện chúng tôi đều đã phía ra ngoài hết, nếu như bệnh tình khẩn cấp thì xin ngài tự mình lái xe đưa bệnh nhân tới!" Lời nói bên kia điện thoại vang lên có chút nhanh.

Du Hành cũng không dám chậm trễ, nhanh nhẹn thu thập những đồ dùng cần thiết, phân ra làm hai cái túi riêng ôm xuống dưới lầu.

Khi ôm mẹ xuống lầu, Thôi Nam ở cách vách mở cửa ra hỏi hắn: "Có cần hỗ trợ không?" Anh cũng không cần Du Hành trả lời, tay dài duỗi ra đỡ lấy mẹ Du, không hề chậm trễ đi xuống.

"A, cảm ơn anh Thôi, nửa đêm này sao anh lại tỉnh? Hẳn cũng là nóng đến tỉnh đi? Ta nói cái thời tiết quỷ này cũng quá tà môn rồi!" Du Hành cũng không buồn lau mồ hôi trên mặt, đi theo Thôi Nam xuống lầu, trong miệng vẫn còn lải nhải. Đây vốn dĩ là thói quen của cậu, khẩn trương liền nói nhiều hơn bình thường một chút, cậu mới hai mươi hai tuổi nên khi gặp việc này chưa có kinh nghiệm nên có chút sợ hãi.

Cũng may mà Thôi Nam xuất hiện nên cậu mới có thể an tâm hơn một chút, miệng cứ mà nói không dừng được.

"Ừm!" Thôi Nam ngồi vào ghế lái: "Cậu ngồi sau đỡ chú và dì."

Không cần Thôi Nam nói, Du Hành dùng hai tay ôm lấy hai người, tránh việc xe đi quá nhanh.

"Không biết ba mẹ tôi làm sao mà nóng thành như vậy, mẹ tôi lười biếng hoạt động thì không nói, nhưng ba tôi thường xuyên rèn luyện sức khỏe, thân thể cũng xem như rắn chắc thế nhưng vẫn bị bệnh."

Thôi Nam nhìn từ trong gương thấy Du Hành ngồi phía sau đang lần lượt cọ trán đo nhiệt độ trên từng người một, mở miệng nói: "Nóng đến như vậy, đến tôi với cậu còn không chịu nổi thì đừng nói đến chú với dì. Được rồi, quẹo vào đây là đến nơi!"

Chưa đến năm phút đồng hồ xe của họ đã đến được bệnh viện gần nhất.

Mặc dù đã hơn hai giờ khuya nhưng hiện tại ở đây cũng có không ít người. Bận bịu một hồi, hai lão nhân rốt cục cũng ổn định, Du Hành thở phào nhẹ nhõm một hơi, ngồi xuống mép giường bệnh.

"Anh Thôi đang nhìn cái gì?"

Thôi Nam ngồi ở một đầu khác, Du Hành liền cọ cọ đi qua nhìn: "Dọa người, thế này thì cũng thật đáng thương!" Cậu có chút không yên tâm, quay đầu sờ trán của cha mẹ thêm lần nữa. Thấy không nóng như ban đầu mới cảm thấy an tâm.

Giao diện đang hiện trên mành hình di động là một cái diễn đàn nổi tiếng, mục đầu tiên nói về việc đêm nay là đêm nóng nhất trong lịch sử. Phía dưới còn có người trả lời: "Cách vách nhà tôi có một ông lão cũng vừa ra đi. Một phần là do con cái trong nhà không ai để bụng đến, nửa đêm nóng đến tỉnh cũng không buồn nhìn ông lấy một cái, chờ tới lúc đi làm thấy không ai làm bữa sáng trong nhà mới phát hiện ra ông lão còn chưa có rời giường.

Vừa mở cửa ra thì thấy được thi thể của lão thái thái vì quá nóng nên bắt đâu phân hủy"

Tin tức này khiến dân mạng chua xót không thôi.

Thôi Nam lại dùng ngón tay lướt sang trang web khác, khắp nơi trên cả nước cũng gặp tình huống không khá mấy. Chờ đến 9 giờ sáng, bộ phận liên quan lại dán lên cáo thông cáo, họ nói đây là do ô nhiễm môi trường bùng nổ, lại ra chỉ thị khiến mọi người cả nước nâng cao nhận thức, ứng đối với bệnh tật lúc này. Cuối cùng là hô hào người dân dự phòng thật tốt, chú ý hơn đến người già và trẻ nhỏ trong gia đình.

"Bình thường nhiệt độ trong nhà cũng không nóng đến thế này, năm nay thế nhưng lại tăng lên thêm hai mấy độ." Du Hành nhìn tin tức, trong lòng không cho là đúng. Cả ngày hôm nay cậu đều quan sát nhiệt kế, bên ngoài nhiệt đọ cao nhất lên đến hơn bốn mươi độ C! Phải biết rằng tối hôm qua mới có mười chín độ thôi, mà từ đêm qua đên hôm nay nhiệt độ lại tăng lên nhanh chóng.

Giữa trưa cậu ra ngoài mua đồ ăn cũng suýt thì bị nướng chín!

"Du Hành, cậu xem mặt trời hôm nay cũng không chói mắt, đài khí tượng còn nói hôm nay trời nhiều mây." Thôi Nam hơi dừng một chút lại nói tiếp: "Tôi về có việc phải về nhà trước một chuyến."

"Ai! Đúng đúng, anh Thôi cứ về trước đi, thật ngại khi làm phiền đến anh."

"Có chuyện gì thì gọi điện thoại cho tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!