Chương 45: Mưu tính - 2

Nhị thiếu gia Ngô sau khi mua Hoàng Tử về thì ngoài chơi game vẫn là chơi game, hoàn toàn không quan tâm đến các chức năng khác của Hoàng Tử.

Ngược lại cha Ngô là người đầu tiên phát hiện ra bộ phần mềm văn phòng mạnh mẽ ăn đứt Microsoft cả tám con phố, hệ điều hành nhận diện giọng nói siêu việt, khả năng xử lý dữ liệu hoàn hảo cùng sự hỗ trợ nhân văn của trí tuệ nhân tạo.

Ngay cả một người hoàn toàn mù tịt về máy tính, chỉ cần biết bật nguồn là có thể lập một bảng phân tích báo cáo tài chính của công ty niêm yết mà không gặp bất cứ khó khăn gì.

Nếu thực sự phải bới lông tìm vết thì điểm trừ duy nhất là thông tin Hoàng Tử phản hồi đều là chữ phồn thể, đối với người quen đọc chữ giản thể thì nhiều chữ phải đoán, hơi phiền phức.

Mà mấy cái này chỉ cần nắm được ngôn ngữ lập trình của trí tuệ nhân tạo, viết và cài đặt một chương trình chữ giản thể thì chẳng là vấn đề gì to tát.

A Ly ôm máy tính bảng không nỡ buông tay, dưới sự giới thiệu của Hoàng Tử, cậu bé mở một trò chơi nông trại offline ra chơi say sưa.

Cha Ngô đã nhìn thấy trước cơn bão mà trí tuệ nhân tạo sơ cấp sẽ gây ra trên Trái Đất, kích động hỏi: "Với kỹ thuật hiện tại của chúng ta, có thể giải mã cấu trúc chương trình của Hoàng Tử không?"

Ngô Diệp lắc đầu:

"Con có học chuyên ngành máy tính đâu mà biết? Chuyện nghiên cứu trí tuệ nhân tạo cứ từ từ đừng vội, giải quyết chuyện tập đoàn trước đã rồi hãy tính kế lâu dài."

Trước đó Ngô Diệp định sau khi về sẽ tìm chuyên gia giải mã cấu trúc trí tuệ nhân tạo nhưng giờ đằng nào cũng phải quay lại vị diện tang thi, hà tất bỏ gần tìm xa?

Trực tiếp tìm mấy kỹ sư lập trình cao cấp bên đó viết chương trình cốt lõi cho cậu lại còn tránh được rủi ro rò rỉ bí mật.

Ở bên này, trả lương cả triệu tệ mời kỹ sư cao cấp chưa chắc người ta đã chịu làm, có thành quả rồi thì bản quyền có nắm được trong tay hay không còn là chuyện khác, biết đâu cuối cùng lại công cốc làm may áo cưới cho người ta.

Ở vị diện tang thi, Ngô Diệp dám vỗ ngực đảm bảo, chỉ cần cậu bao ăn no ngày ba bữa thì hàng tá nhân tài sẽ khóc lóc cầu xin được làm việc cho cậu; nếu có thể cho thêm hai bữa thịt thì tha hồ chọn nhân tài cao cấp còn sợ không làm ra nổi một cái trí tuệ nhân tạo sơ cấp cỏn con sao?

Trước kia Ngô Diệp một lòng muốn về nhà làm con sâu gạo an nhàn vô lo, chỉ nghĩ đến giết tang thi tích điểm, hoàn toàn không nghĩ sâu xa về những chuyện ở vị diện tang thi.

Giờ đây hàng loạt biến cố xảy ra lại thực sự khiến cậu nhìn thấy cơ hội kinh doanh khổng lồ tiềm ẩn ở vị diện tang thi.

Tất nhiên, Nhị thiếu gia Ngô tỏ vẻ mình không tham lam chút nào, chỉ cần gom đủ Gen phục hồi nguyên dịch chữa bệnh cho em trai lại kiếm thêm được chương trình cốt lõi của trí tuệ nhân tạo sơ cấp là sau này cậu sẽ không bao giờ đến vị diện tang thi nữa.

Bệnh viện đông người tạp nham, thỉnh thoảng lại có y bác sĩ vào kiểm tra thay thuốc cho Ngô Ly, Ngô Diệp chuyên tâm chơi game cùng em trai, không nhắc đến chuyện khác nữa.

Buổi chiều, sau khi Ngô Ly ngủ say, mẹ Ngô ở lại bệnh viện trông con, hai cha con Ngô Diệp về nhà chia nhau xử lý công việc.

Số tiền cha Ngô có thể huy động đều đã dùng để tìm tung tích Ngô Diệp và chữa bệnh cho Ngô Ly, hiện tại trong tay ông chỉ còn vài vạn tệ tiền mặt. Việc cấp bách trước mắt là bán số vàng Ngô Diệp mang về.

Cha Ngô tay trắng dựng nghiệp, bạn bè đủ mọi tầng lớp quen biết không ít, bản thân ông lại là người hay làm việc thiện, dù bây giờ sa cơ lỡ vận thì vẫn có khối người sẵn lòng nể mặt ông.

Ông về nhà gọi vài cuộc điện thoại, rất nhanh đã liên lạc được với một người bạn sẵn lòng giúp ông tiêu thụ số vàng này, nói với Ngô Diệp một tiếng rồi đeo ba lô ra ngoài.

Ngô Diệp ngay sau đó cũng bắt xe đến căn hộ, dù cam tâm hay không thì Liên Ngọc cũng đã dọn đi rồi. Buồn cười là cô ta còn để lại một bức thư trên bàn trà phòng khách, Ngô Diệp chẳng thèm nhìn đã ném thẳng vào thùng rác.

Ngô Diệp cầm danh bạ đã sao lưu từ trước, gọi điện lần lượt cho đám bạn bè hồ bằng cẩu hữu, nói rõ ràng mình có căn hộ muốn bán, ai có ý định thì qua xem.

Gọi hết một lượt, Ngô Diệp thực sự thấm thía câu "hổ xuống đồng bằng bị chó khinh", đám người ngày thường xưng anh gọi em với cậu giờ coi cậu như ôn thần, đứa khách sáo chút còn biết vòng vo tìm cớ từ chối, đứa không khách sáo thì chưa nghe hết câu đã cúp máy cái rụp.

"Mẹ kiếp, một lũ rùa rụt cổ, ông đây coi như nhìn thấu chúng mày rồi."

Ngô Diệp vấp phải sự lạnh nhạt, may mà vẫn còn vài người bạn chí cốt sẵn lòng giúp đỡ lúc hoạn nạn. Nửa tiếng sau, có bốn người đến căn hộ, họ đều là những người chơi thân nhất với Ngô Diệp.

Người đến sớm nhất là Bàng Chí, chiều cao xấp xỉ Ngô Diệp nhưng bề ngang to gấp ba bốn lần Ngô Diệp, biệt danh Béo đúng là danh bất hư truyền.

Bàng Chí học cùng lớp với Ngô Diệp từ mẫu giáo đến cấp ba, thỉnh thoảng còn ngồi cùng bàn, tình cảm thắm thiết nhất.

Nhà Béo mở siêu thị, chuỗi cửa hàng lớn nhỏ mấy chục cái nhưng chỉ giới hạn trong tỉnh, tài sản so với những người bạn khác của Ngô Diệp thực sự không thấm vào đâu.

Ngô Diệp luôn dẫn dắt cậu ta chơi trong giới, Bàng Chí lúc nào cũng cười hề hề nhưng trong lòng tính toán hơn Ngô Diệp nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!