Chương 44: Mưu tính - 1

Thuốc lá là hàng xa xỉ cực kỳ khan hiếm trong mạt thế.

Dù một số căn cứ cỡ vừa và lớn trong mạt thế có nhà máy nhưng những nhà máy đó hầu như đều dùng để sản xuất quân nhu và vật liệu xây dựng, rốt cuộc đó mới là gốc rễ để giữ mạng.

Hơn nữa, dù thuốc lá có bán đắt đến đâu thì không có dây chuyền sản xuất, không có nguyên liệu thì lấy gì mà sản xuất?

Áp lực sinh tồn trong mạt thế rất lớn, đối với những thợ săn xác sống luôn treo mạng sống trên lưng quần thì thuốc lá tuyệt đối là thứ giải tỏa căng thẳng tốt nhất.

Thuốc lá bán trong mạt thế có hai loại, một là hàng tồn từ trước mạt thế, hai là thuốc lá cuốn tay do người sống sót tự chế sau mạt thế.

Loại trước số lượng ít, Ngô Diệp ở Lam Thành mấy ngày nay chỉ thấy bán trong một cửa hàng chuyên bán đồ khan hiếm.

Cậu không rành các thương hiệu thuốc lá ở mạt thế nhưng loại rẻ nhất 20 điếu trong cửa hàng đó cũng không dưới 200 tinh hạch trong suốt, loại đắt hơn chút thì giá niêm yết không dưới cả ngàn tinh hạch.

Thuốc lá cuốn tay cũng không rẻ, thường bán theo điếu, giá một điếu khoảng 3-5 tinh hạch.

Hệ thống cũng có thể đổi thuốc lá nhưng chỉ có một loại thuốc lá nhãn hiệu "Made

-in

-System", chất lượng thế nào không biết, chỉ nhìn cái giá quy đổi cả ngàn điểm tích lũy và tinh hạch là Ngô Diệp đã dập tắt mọi sự tò mò.

Chọn thuốc lá giả, thứ nhất là giá rẻ chi phí thấp, đồ có tệ đến mấy thì thuốc lá bên trong vẫn là thật, hút có chán đến mấy thì cũng hơn đứt thuốc lá cuốn tay chứ?

Thứ hai, thuốc lá giả có thể đặt làm theo yêu cầu, cậu có thể yêu cầu nhà máy không in bất kỳ chữ gì lên bao bì, nếu không thì làm sao cậu giải thích với người ở vị diện tang thi về những thương hiệu thuốc lá hoàn toàn không tồn tại?

Đổi muối ăn với hệ thống, lợi dụng chênh lệch giá để kiếm tinh hạch quả thực lợi nhuận cao nhưng tiêu hao điểm tích lũy cũng không nhỏ.

Chi phí cho 1000 gam muối là 10 điểm tích lũy và 2 viên tinh hạch trong suốt, giao dịch thành công kiếm được 128 tinh hạch. Tính theo chi phí này, tiêu hao 1000 điểm tích lũy và 200 tinh hạch, Ngô Diệp kiếm được 12.800 viên tinh hạch.

Còn bỏ ra 1000 điểm tích lũy và 1000 tinh hạch, Ngô Diệp có thể về hiện đại một chuyến, tận dụng quy tắc dịch chuyển, cậu có thể mang theo một bao tải thuốc lá rời, ít nhất cũng được 10.000 điếu.

Dù bán sỉ theo giá thuốc lá cuốn tay thì ít nhất cũng kiếm được 30.000 tinh hạch. Còn chi phí thuốc lá giả, với việc vàng ở mạt thế rẻ như rau cải thì gần như có thể bỏ qua không tính.

Tất nhiên 1000 điểm tích lũy chỉ đủ "vé một chiều" nhưng dù cộng cả vé khứ hồi thì cũng hời hơn bán muối nhiều.

Hơn nữa tình hình gia đình hiện tại đã khác, tập đoàn đổi chủ, gia đình nợ nần chồng chất, đừng nói đến chuyện gây dựng lại sự nghiệp, chỉ riêng tiền thuốc men hàng ngày của A Ly trong bệnh viện đã là một khoản chi không nhỏ.

Cậu bắt buộc phải mang nhiều vàng hơn từ mạt thế về mới giải quyết được khó khăn trước mắt.

Còn về trí tuệ nhân tạo sơ cấp: "Hoàng Tử" là một sản phẩm hoàn hảo nhưng nếu không giải mã được cấu trúc chương trình đằng sau nó thì hoàn hảo đến mấy cũng vô dụng.

Muốn thực sự phát triển trí tuệ nhân tạo lại còn phải nắm chắc bản quyền sau đó đến bước tiếp theo là quảng bá, cái nào mà chẳng cần tiền?

Nếu là một tháng trước, Ngô Diệp đâu có suy nghĩ nhiều như vậy.

Nhưng nhìn thấy cha mẹ già nua tiều tụy, nhìn thấy em trai yếu ớt nằm trên giường bệnh, cậu chỉ hận trước kia mình sống quá thảnh thơi, đem tất cả trách nhiệm đáng lẽ mình phải gánh vác ký thác hết lên người khác.

Giờ đây không còn đường lui, chỉ có thể gánh vác những trách nhiệm này lên vai, không còn cách nào khác.

Đối với Ngô Sâm, dù sao hai mươi mấy năm gọi anh hai tiếng cũng không phải gọi không, bất kể những điều tốt đẹp anh ta dành cho cậu trước kia là giả dối hay chân thật thì cứ coi như đã chôn vùi theo vụ tai nạn xe hơi kia đi.

Sau này cậu cũng sẽ không cố tình trả thù anh ta cái gì, Ngô Sâm đã lấy được thứ anh ta muốn, nếu sau này anh ta còn muốn chọc vào cậu thì đừng trách cậu không niệm tình máu mủ!

Thương lượng xong xuôi với ông chủ xưởng thuốc lá giả, Ngô Diệp đặt cọc tiền rồi một mình đi bộ về nhà, trên đường cậu suy nghĩ rất nhiều.

Khi mặt trời dần nhô lên khỏi đường chân trời, bầu trời sáng dần, người đi đường ngày càng đông, tâm trạng Ngô Diệp bỗng nhiên sáng sủa hẳn lên.

Dù thế nào thì cậu vẫn còn sống, thế giới cậu đang sống tuy đầy rẫy chông gai và bất công nhưng nơi đây vẫn hòa bình, không có tang thi quái vật, không có chiến tranh loạn lạc, không có cảnh nay sống mai chết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!