Dưới sự uy h**p của cao tầng tập đoàn, cha Ngô đang tiến hành bàn giao cổ phần trong tay.
Vì gánh khoản nợ khổng lồ, với điều kiện không để cảnh sát can thiệp theo thỏa thuận, tài sản đứng tên ông và mẹ Ngô đã bị người ta giám sát.
Hai người bị đuổi khỏi biệt thự, cực chẳng đã phải chuyển đến căn hộ cũ gần trường đứng tên Ngô Diệp này.
May mà nơi này rất gần bệnh viện Ngô Ly đang điều trị, giao thông lân cận cũng thuận tiện nên đỡ cho cha mẹ Ngô không ít phiền toái.
Ngô Diệp bảo cha cất kỹ số đồ cậu mang về, cậu lấy đại một bộ quần áo trong tủ thay cho chiếc áo thun quần dài đã rách lỗ chỗ trên người.
Để đề phòng bất trắc, cậu giắt khẩu súng lục sau thắt lưng rồi khoác thêm chiếc áo vest thường phục bên ngoài, sau khi xác định hoàn toàn không nhìn ra sơ hở mới cùng cha mẹ ra ngoài.
Người đẹp vì lụa, thay đổi trang phục cộng thêm một tháng trải nghiệm sinh tử, khuôn mặt búng ra sữa ngàn năm không đổi của Ngô Diệp bỗng nhiên có thêm vài phần khí thế trưởng thành đầy áp bức.
Ra khỏi nhà, mẹ Ngô tuy không hỏi chuyện xảy ra trong một tháng qua nhưng tay vẫn khoác chặt lấy tay con trai như sợ cậu bỗng dưng biến mất.
"Mẹ, mẹ với cha đợi con ở đây một lát." Xuống lầu đi ra khỏi khu dân cư không xa, Ngô Diệp gỡ tay mẹ ra, bóng dáng nhoáng cái đã biến mất trong màn đêm.
"A Diệp đi làm gì thế?" Mẹ Ngô lo lắng hỏi.
Cha Ngô thở dài: "Chắc là nó phát hiện ra đám người kia rồi."
Trong con hẻm tối tăm, một gã đàn ông có vẻ ngoài bình thường giơ hai tay lên, nuốt nước bọt khó khăn xin tha:
"Đại ca, đại ca, có chuyện gì từ từ nói, đừng kích động, tuyệt đối đừng kích động!"
Bị nòng súng lạnh lẽo dí vào thái dương, không cúi đầu không được. Mẹ kiếp, đứa nào bảo Nhị thiếu gia nhà họ Ngô là phế vật thì ra đây để ông phun cho bãi nước bọt vào mặt, thân thủ này còn lợi hại hơn cả cựu chiến binh như gã đấy!
Trong mắt Ngô Diệp lóe lên tia nguy hiểm, cánh tay kẹp cổ gã đàn ông siết chặt thêm hai phần: "Là ai sai mày theo dõi chúng tao?" Mẹ kiếp, con giun xéo lắm cũng quằn, Ngô Sâm nhất định phải đuổi cùng giết tận thế sao?
Lần này thì Ngô Diệp thực sự oan uổng cho Ngô Sâm rồi.
Gã đàn ông cân nhắc một chút:
"Xin lỗ..."
Lời còn chưa dứt, Ngô Diệp đã lên gối th*c m*nh vào bụng gã. Gã đàn ông lập tức cảm thấy lục phủ ngũ tạng đảo lộn, kêu thảm một tiếng, đau đến mức đứng không vững, thỏa thuận bảo mật gì đó vứt ra sau đầu hết:
"Là ông Chu Vương Nguyên sai chúng tôi làm."
"Chúng tôi?"
Ngô Diệp cười lạnh một tiếng:
"Không muốn chết thì bảo người của mày cút xa một chút. Về nói với con ba ba già đó, ông ta đã làm những gì tự ông ta rõ nhất, đừng để xé rách chút mặt mũi cuối cùng thì chẳng ai đẹp mặt đâu. Cùng lắm thì cá chết lưới rách, kẻ đi chân đất không sợ người đi giày, chỉ sợ đến lúc đó chúng tao liều được còn có kẻ không chơi nổi đâu."
Gã đàn ông nhìn thấy sát khí lạnh lẽo trong mắt Ngô Diệp thì rùng mình, thứ khí thế tàn bạo lạnh lùng này gã chỉ từng thấy trên người một số lính đặc chủng kỳ cựu, Ngô Diệp không đơn giản.
Xem ra nhiệm vụ lần này không thể tiếp tục được nữa.
Đầu óc xoay chuyển thật nhanh, gã đàn ông đổi vẻ mặt hối lỗi, hạ giọng nói: "Vâng, tôi sẽ chuyển lời y nguyên, tôi đảm bảo tôi và bạn bè tôi từ nay về sau sẽ không bao giờ xuất hiện quanh các vị nữa."
Ngô Diệp hừ lạnh: "Tốt nhất là nhớ kỹ lời mày vừa nói, lần sau còn để tao phát hiện ra chúng mày thì tao sẽ không dễ nói chuyện như bây giờ đâu."
Ở khoảng cách gần trong gang tấc, Ngô Diệp có thể nhìn rõ sự sợ hãi trong đáy mắt gã đàn ông, trong lòng có một giọng nói không ngừng cổ vũ cậu: Giết hắn đi, giết hắn đi để trừ hậu họa.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, gã đàn ông này trong mắt cậu chẳng khác gì lũ tang thi cấp thấp hôi thối, chỉ cần nhẹ nhàng bóp cò...
Ngô Diệp nhanh chóng hoàn hồn, buông tha cho gã đàn ông đang toát mồ hôi lạnh rồi rời khỏi con hẻm âm u vắng vẻ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!