Hiện giờ Ngô Diệp đang trong tình trạng nghèo rớt mồng tơi lại còn nợ nần chồng chất, bên cạnh còn đèo bòng thêm một bệnh nhân.
Cậu không sợ bị cướp nhưng cũng hiểu rõ đạo lý đề phòng người khác là không thừa, nhất là trong cái thời mạt thế xa lạ này.
Sợ người kia cứ đứng ngoài la hét sẽ dẫn dụ đám tang thi lảng vảng gần đây tới, cậu vội vàng cầm con dao phay, che chiếc ô rách rồi cẩn thận mở hé cửa, vẻ mặt đầy cảnh giác đánh giá ba người bên ngoài:
"Có chuyện gì?"
Vương Hòa có khuôn mặt thật thà kiểu "anh nông dân chất phác" lại quen thói giả heo ăn thịt hổ nên hắn trưng ra vẻ mặt thành khẩn nhìn Ngô Diệp:
"Cậu em à, em trai tôi bị bệnh, trời mưa to quá làm xe chết máy giữa đường, chúng tôi muốn xin tá túc ở đây hai đêm có được không? Chúng tôi có mang theo lương thực sẽ không ở không đâu."
Vương Hòa lăn lộn trong mạt thế hơn một năm nay, đôi mắt đã sớm luyện thành tinh.
Người trước mặt trông trắng trẻo non nớt, dáng dấp và khí chất còn hơn đứt đám thú cưng được mấy ông trùm trong căn cứ nuôi, quần áo trên người cũng sạch sẽ gọn gàng.
Nhất thời hắn không đoán được trong nhà ngoài Ngô Diệp ra còn có cao thủ nào khác hay không nên mới hạ mình như vậy.
Vẻ mặt thật thà của Vương Hòa không làm giảm đi sự cảnh giác trong lòng Ngô Diệp. Cậu liếc nhìn Vương Kiện đang được Kỷ Vân dìu và không thấy rõ mặt mũi, cau mày hỏi:
"Em trai anh bị bệnh gì? Không phải bị tang thi cắn đấy chứ?"
Vương Hòa giả vờ tỏ ra không vui:
"Cậu em này, cơm có thể ăn bậy nhưng lời không thể nói lung tung đâu nhé. Em tôi chỉ là sức khỏe yếu, dầm mưa một chút nên bị cảm lạnh thôi."
Vương Hòa nén cơn giận, tiếp tục hạ giọng:
"Cậu em làm ơn cho chúng tôi vào đi, đợi mưa tạnh và em trai tôi đỡ hơn thì chúng tôi sẽ đi ngay. Chúng tôi ở một ngày sẽ trả cậu một cân lương thực, thấy thế nào?"
Kỷ Vân có dáng người gầy gò, phải dìu Vương Kiện cao to vạm vỡ nên rất vất vả. Cậu ta cúi đầu nhìn vật trông giống đồng hồ trên cổ tay, thấy có nhiều chấm đen đang di chuyển nhanh về phía trung tâm thì lo lắng nói:
"Đại ca, có một nhóm nhỏ tang thi đang tiến lại gần chúng ta, phải làm sao đây?"
Nguy hiểm cận kề, Vương Hòa cũng chẳng thèm giả vờ nữa.
Hắn đập mạnh bàn tay to lớn lên cửa sắt, đôi mắt híp lại đầy hung hãn:
"Nhóc con, nếu không cho bọn tao vào, lát nữa tang thi bao vây chỗ này thì tất cả cùng chết chùm!"
Vương Hòa là dị năng giả hệ Hỏa, gặp trời mưa to thế này thì lửa cũng tắt ngóm, thực lực bị hạn chế. Quanh đây ngoài căn nhà này trông có vẻ kiên cố thì chẳng còn chỗ nào để trú ẩn.
Vì vậy dù có e ngại "cao thủ" sau lưng Ngô Diệp nhưng để giữ mạng, hắn cũng chẳng ngại trở mặt. Đằng nào cũng chết, kẻ đi chân đất còn sợ gì người đi giày?
Ngô Diệp càng thêm khẳng định Vương Hòa không phải kẻ hiền lành nhưng bàn tay hắn đặt nhẹ lên cửa sắt mà như đè cả ngọn núi, dù cậu có dùng sức thế nào thì cánh cửa vẫn không nhúc nhích.
Đầu óc Ngô Diệp xoay chuyển thật nhanh, biết chuyện hôm nay không thể giải quyết êm đẹp nên đành bịa chuyện:
"Anh tôi đang ngủ, tính tình anh ấy không tốt lắm đâu. Tôi cho các người vào nhưng nhớ nhẹ tay nhẹ chân thôi, chọc giận anh ấy thì tất cả chúng ta đều không có kết quả tốt đẹp đâu."
Vương Hòa vốn đa nghi, lời nói dối của Ngô Diệp lại vô tình trùng khớp với suy đoán trong lòng hắn. Hắn lại nở nụ cười hòa nhã, rất phối hợp hạ giọng:
"Cậu em cứ yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ nghe theo sự sắp xếp của cậu."
Ngô Diệp bình tĩnh mở cửa cho ba người Vương Hòa vào. Lợi dụng lúc họ không để ý, cậu treo một miếng giẻ rách tẩm đầy thuốc xua đuổi lên tay nắm cửa bên ngoài rồi khóa trái cửa lại.
Trong lòng cậu đang tính toán cách đối phó với nhóm Vương Hòa.
Nhóm Vương Hòa dường như cũng giữ đúng lời hứa, đứng dưới mái hiên chờ Ngô Diệp sắp xếp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!