Chương 1349: Mẹ con gặp nhau (1)

Nếu nói việc hai người Trình Tĩnh, Phong Giác không chịu quy thuận nhập sĩ là có nguyên do, thì lựa chọn của Nhiếp Tuân lại khiến người khác khó có thể hiểu nổi.

Mặc dù bệnh tình của Nhiếp Tuân rất nặng, nhưng hắn vẫn còn trẻ, khả năng phục hồi tất nhiên không yếu, sau một hồi điều dưỡng đã gần như khỏi hẳn rồi.

Trong khoảng thời gian hắn dưỡng bệnh, Phong Cẩn cũng từng thử dò xét tâm ý của đối phương, không biết là do Nhiếp Tuân nghe không hiểu anh nói bóng gió hay hiểu nhưng lại giả vờ không hiểu, Nhiếp Tuân không tỏ thái độ gì đối với việc anh mời chào. Không tỏ thái độ với việc này, cũng tức là đang từ chối một cách uyển chuyển.

Phong Cẩn không thể hiểu được, Hoàng Tung có cái gì tốt mà đáng để cho Nhiếp Tuân phải bỏ ra tất cả để đặt cược?

Theo hiểu biết của anh với Nhiếp Tuân, đối phương cũng không phải người không có não, nếu không thì sao lại làm ra chuyện như bày kế hãm hại Nguyên Tín?

Phong Cẩn không thể thu phục được Nhiếp Tuân, bèn dứt khoát đuổi Nhiếp Tuân về Hoàn Châu, đợi chủ công tự chiêu mộ.

Chủ công là biểu muội của Nhiếp Tuân, người một nhà có gì không thể thẳng thắn nói ra?

Không ngờ, Nhiếp Tuân còn chưa nhìn thấy Khương Bồng Cơ mang binh bên ngoài đã gặp được một vị họ hàng khác trong dự kiến.

Ngày hôm đó, Nhiếp Tuân nghe nói đám Hoàng Tung đã đến huyện Tượng Dương rồi, thê tử Chu Thanh Ninh ôm con yên lặng ngồi bên cạnh hắn.

"Thành Doãn muốn đi thăm người kia sao?"

Cô vừa dỗ con nhỏ vừa ngây ngốc nhìn chồng mình như vừa lấy lại được thứ đã mất.

Từ khi nhận được thư nhà của Nhiếp Tuân, cô liền không có đêm nào được ngủ ngon, khi thì bị bóng đè, khi thì lại lo sợ, chỉ mấy ngày ngắn ngủi mà đã tiều tụy vô cùng.

Cha mẹ vì lo lắng cho cô mà đầu bạc đi trông thấy, Chu Thanh Ninh nhìn thấy điều này mà trong lòng vô cùng đau buồn.

Cho đến khi nghe được tin tức trượng phu bình an, trái tim đang treo lơ lửng mới buông xuống được, cô bèn bấm ngón tay tính xem bao giờ Nhiếp Tuân mới về.

Lúc hai vợ chồng gặp lại, cô cẩn thận tỉ mỉ liền phát hiện trong lòng chồng mình chất chứa tâm sự, cả người cũng trở nên trầm lặng hơn nhiều. Cô không dám hỏi nhiều, chỉ có thể mỗi ngày để cho Nhiếp Tuân gần gũi với con hơn, hy vọng con nhỏ có thể khiến cho hắn phấn chấn trở lại.

"Không tới gặp thì hơn, hẳn là hắn cũng không muốn gặp ta." Nhiếp Tuân cụp mắt nói: "Cần gì phải làm cho gượng gạo hơn?"

Chu Thanh Ninh nghe xong thì ngẩn ra, động tác ôm con nhỏ cũng trở nên cứng ngắc.

Dường như cô không ngờ quan hệ của Hoàng Tung với trượng phu Nhiếp Tuân lại trở nên tồi tệ như vậy.

Chuyện này từ khi nào thế?

"Thành Doãn, nếu như chàng có tâm sự, sao lại không chịu nói cho thiếp biết?" Trong mắt Chu Thanh Ninh có vài phần bi thương cùng buồn bã: "Chúng ta..."

Còn chưa dứt lời, bên ngoài đã vang tới những tiếng bước chân rất nhỏ, bên ngoài cửa giấy xuất hiện một bóng người đang cúi đầu.

"Lão gia, phu nhân, bên ngoài có một người chuyển bái thiếp tới, nói thẳng là họ muốn lão gia có thể tự mình ra gặp."

Hai người nghe được tiếng của thị nữ, không khỏi nhíu mày.

Cho dù người tới là ai, đến tận cửa bái phỏng thì đưa bái thiếp là lễ nghi cơ bản, nhưng chủ nhà có gặp hay không thì cũng là do chủ nhà quyết định. Cho dù người đưa bái thiếp tới là ai, đối phương cũng không có tư cách điểm mặt gọi tên là họ muốn gặp ai, thị nữ tự ý truyền lời cũng là vô lễ rồi.

Nhiếp Tuân tất nhiên không vừa ý với hành động thế này, hắn khẽ trách một tiếng: "Từ khi nào lại không có phép tắc như vậy?"

Thị nữ bên ngoài ấp úng nói: "Người truyền bái thiếp tới... ngồi trên xe có biểu tượng của Liễu thị, đối phương đã chờ ở bên ngoài phủ gần nửa canh giờ rồi. Quản gia khuyên cũng khuyên rồi, người ta nhất quyết phải gặp được lão gia mới bằng lòng đi, quản gia bất đắc dĩ mới bảo nô tỳ đến đây thông báo cho lão gia."

Chu Thanh Ninh nhíu mày nói: "Một vị khách thật vô lễ!"

Đây đâu phải tới nhà thăm hỏi chủ nhà, rõ ràng là ác khách cứng rắn tới đây giở trò du côn!

Cho dù xe của người kia có gắn tộc huy của Liễu thị, Chu Thanh Ninh cũng không cảm thấy chồng của mình phải bị người kia gọi tới gọi đi, buộc phải xuất hiện!

Nhiếp Tuân lại cau mày, trong lòng phân tích một phen, cuối cùng dừng hình tại một người nào đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!