Sáng sớm ngày thứ
hai, trong phòng Hoắc gia"Lão đại, cậu nói thật chứ? Y Y, Y Y thật sự
là em gái mình?" Hoắc Lăng Hạo nhìn Tống Diễn và Tần Y Y vẫn không thể
tin được.
"Đương nhiên là thật, thế nào, có ý kiến?"Tần Y Y nhìn Hoắc Lăng Hạo ngây ngốc, trong lòng sung sướng.
"Y Y, Y Y, con gái của mẹ." Mẹ Hoắc nước mắt rưng rưng nắm giữ lấy tay Tần Y Y, không ngừng gọi tên Tần Y Y, lúc mới gặp Tần Y Y lần đầu bà đã cảm thấy rất thân thiết với Y Y, nhưng không ngờ nàng lại là đứa con gái bà tâm tâm niệm niệm tưởng nhớ gần hai mươi năm.
"Ha ha, Tiểu Diễn
cảm ơn con, kỳ thật không dối gạt các con, lần đầu tiên nhìn thấy Y Y
trong phòng của lão gia tử thì liền cảm thấy nàng thân thiết như con gái ruột, sau này cũng có hỏi thăm về thân thế của Y Y, chỉ tiếc một nỗi
bây giờ là mạt thế, tin tức lấy được cũng thiếu đến đáng thương, bác
cũng không nắm chắc sẽ lấy được tin tức chính xác nên cũng không tìm
nữa, không nghĩ tới hôm nay các con cho bác tin tức kinh hỉ như vậy, lần đầu tiên bác cảm thấy mạt thế đến cũng không phải là hỏng bét, bằng
không đợi đến bao giờ mới có duyên phận gặp lại Y Y." Ba Hoắc cảm khái
nói.
"Ba, cảm khái nhiều như vậy làm gì, Y Y trở về chính là tốt
nhất, ha ha, mình rốt cuộc cũng có thể làm anh rồi, a, đúng rồi, Y Y,
mau gọi anh đi." Ánh mắt Hoắc Lăng Hạo sáng long lanh nhìn chằm chằm Tần Y Y.
Tần Y Y nhìn nhìn ánh mắt không yên của Hoắc Lăng Hạo và ánh mắt kì vọng của ba Hoắc Mẹ Hoắc thì mím môi nói
"Ba, mẹ, anh"
"Ai, tốt tốt, một nhà chúng ta rốt cuộc cũng đoàn tụ rồi."Mẹ Hoắc cao hứng vỗ tay Tần Y Y cười nói.
Thời gian một buổi sáng, đều ở trong nhà Hoắc gia nhận thân, Tần Y Y cũng
cảm nhận được có ba mẹ quan tâm, cảm giác này thật tốt, thật sự rất tốt.
Cùng lúc đó ở một nhà trọ của dị năng giả,"Mọi chuyện tiến hành thế nào rồi
?" Một nữ tử mặc quần áo vận động màu đen, buộc tóc đuôi ngựa không kiên nhẫn nói.
"Yên tâm đi, đều thu thập xong, vài ngày nữa nhất định sẽ làm cho bọn họ trở tay không kịp." Một nữ tử khác trong phòng nói,
trong ánh mắt là oán giận thật sâu.
"Nhìn không ra ha, ngươi đã
bị đuổi ra ngoài, cư nhiên còn có thể thành công, ngươi hay là đang giúp bọn họ đối phó ta?"Tô Nhuế híp mắt không tin hỏi lại.
Trịnh Đình bị hoài nghi thì tức giận, nhưng cũng không dám nói gì,"Nếu ngươi đã
biết ta bị đuổi ra ngoài thì cũng đoán được oán giận của ta với bọn họ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!