Chương 8: (Vô Đề)

Tôi sợ Thẩm Diệp lại nghĩ ngợi lung tung nên vội vàng cầm lấy định cất đi.

Không ngờ Thẩm Diệp lại nói: "Nhìn xem, hồi đó chúng ta trông non nớt thật đấy."

Men theo hướng ngón tay hắn chỉ, lần đầu tiên tôi phát hiện ra trong bức ảnh đó cũng có Thẩm Diệp.

Người đứng trong góc ấy chưa bao giờ được tôi chú ý tới, nhưng hắn lại nghiêng đầu, ánh mắt xuyên qua đám đông để đặt lên người tôi.

Một sự luyến lưu khó nói thành lời.

Tôi của tuổi 25, dường như cuối cùng cũng cảm nhận được nhịp tim nóng bỏng của chàng trai tuổi 18 năm ấy.

Tôi đặt bức ảnh về chỗ cũ, nhưng vẫn thấy có gì đó chưa ổn.

Cuối cùng, tôi nói với Thẩm Diệp: "Lúc nào rảnh, chúng mình đi chụp một bộ ảnh đôi chuyên nghiệp đi."

Chỉ có hai chúng mình thôi.

"Ừ, được."

Thẩm Diệp tỏ vẻ nghe theo sự sắp xếp của tôi, nhưng bên trong thì vô cùng náo nhiệt:

[Vợ nói muốn chụp ảnh đôi với mình, chúng mình là người yêu, là người yêu, người yêu đấy!]

[Chụp ảnh đôi xong thì chắc ngày chụp ảnh cưới cũng chẳng còn xa nữa đâu nhỉ?]

[Lẽ nào vợ đang ám chỉ mình?]

[Xem ra mình phải nhanh ch. óng chuẩn bị cầu hôn thôi. Nhẫn thì mình chuẩn bị từ lâu rồi, chỉ là không biết vợ thích kiểu cầu hôn như thế nào thôi.]

[Phải lén luyện tập thêm vài lần mới được, lúc đó mình tuyệt đối không được khóc, sẽ bị vợ chê cười mất.]

[Còn đám cưới nữa. Vợ thích kiểu Tây hay kiểu truyền thống nhỉ?]

[Kết hôn rồi thì không muốn có con đâu. Sinh đẻ hại thân lắm. Mình với vợ khó khăn lắm mới đến được với nhau, thế giới hai người không dễ dàng gì.]

[Nhưng vạn nhất vợ thích trẻ con thì sao?]

[Thôi bỏ đi, cứ nghe theo vợ hết.]

Tôi đứng hình.

Làm sao mà từ một bộ ảnh đôi, hắn có thể bổ não ra hẳn một chuỗi kế hoạch tương lai dài dằng dặc như thế được nhỉ? Nhìn cái đà này, nếu tôi không ngăn lại, chắc Thẩm Diệp định sẵn luôn cả chuyện sau này hai đứa già đi thì sẽ được chôn cất cùng nhau ở đâu mất.

Tôi liếc nhìn trời mây bên ngoài.

Gió đập vào cửa kính, bầu trời có chút âm u.

"Hình như bên ngoài sắp mưa rồi. Anh có muốn..."

"Được, anh ở lại."

Lời nói của Thẩm Diệp ngưng bặt ngay lập tức.

Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc ô tôi vừa lấy ra từ tủ giày ở lối vào.

Thực ra, tôi chỉ định hỏi xem hắn có muốn cầm ô mang về không thôi.

Nhận ra mình đã hiểu lầm ý của tôi, Thẩm Diệp hiếm khi lộ vẻ đỏ mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!