Chương 10: (Vô Đề)

Chủ đề cho bộ ảnh đôi của chúng tôi được ấn định là "Thanh xuân".

Vừa khéo học sinh trường THPT Số 1 đang được nghỉ lễ, chúng tôi quay lại trường cũ xem thử, sẵn tiện chụp vài tấm hình kỷ niệm.

Tôi và Thẩm Diệp tựa vào lan can dãy nhà học nhìn xuống dưới.

Anh thợ ảnh cứ liên tục chỉ dẫn:

"Tốt lắm, góc này rất đẹp."

"Khụ, anh gì ơi, có thể nhìn vào ống kính của tôi một chút được không? Nếu không ảnh chụp ra toàn là góc nghiêng của anh thôi đấy."

Thẩm Diệp chỉ mải nghiêng đầu ngắm tôi: "Thế này là tốt rồi. Cứ chụp đi."

[Hì hì, chụp ảnh thì đương nhiên phải nhìn vợ mình rồi.]

[Vợ đáng yêu quá, đẹp quá, muốn hôn quá đi mất.]

Cảnh quay cuối cùng là cảnh tôi nắm tay Thẩm Diệp chạy ra khỏi con hẻm nhỏ tối tăm không chút ánh sáng.

Gió rít gào bên tai, tôi ngoảnh lại nhìn anh.

Cảnh tượng này là do tôi đặc biệt yêu cầu thêm vào.

Hệ thống đã tra ra được tuyến nội dung giữa tôi và Thẩm Diệp.

Câu chuyện quá dài, tôi phải mất mấy đêm mới đọc hết được.

Tôi đã luôn tò mò vì sao Thẩm Diệp lại yêu mình sâu đậm đến thế.

Cho đến khi hệ thống lật lại một buổi chiều của chín năm về trước.

Khi đó, Thẩm Diệp bị một nhóm đàn anh khóa trên chặn đường trong hẻm để đòi tiền bảo kê.

Tôi vô tình đi ngang qua, bày kế dẫn dụ bọn chúng đi chỗ khác, rồi nhân lúc chúng chưa kịp hoàn hồn, tôi nắm tay Thẩm Diệp chạy thục mạng.

Mãi đến khi cả hai đều thở không ra hơi, phía sau không còn ai đuổi theo nữa, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc đó tôi chẳng hề quen biết Thẩm Diệp, chỉ thấy cậu bạn đẹp trai này có vẻ hơi "ngốc nghếch".

"Vừa nãy sao cậu không chạy đi?"

"Tại sao phải chạy?"

"Bọn chúng đuổi kịp sẽ đ.á.n. h cậu đấy."

"Đánh thì đ.á.n. h thôi, dù sao cũng chẳng ai biết, cũng chẳng ai xót thương."

Hệ thống nói, Thẩm Diệp là trẻ mồ côi.

Trước khi tôi xuất hiện, những chuyện như ngày hôm đó vốn là bữa cơm thường nhật trong suốt 16 năm qua của anh.

Nhưng trớ trêu thay, tôi đã xuất hiện.

Cũng là một người mồ côi, tôi cảm nhận được sự bất an sâu thẳm trong lòng anh, còn hùng hồn tuyên bố với anh rằng:

"Ai bảo thế? Tớ sẽ xót cậu mà. Sau này tớ sẽ bảo vệ cậu, không để ai bắt nạt cậu nữa đâu."

Thẩm Diệp đã tin.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!