Chương 1: (Vô Đề)

Tỉnh dậy sau một giấc ngủ, cả người tôi đau nhức rã rời.

Vừa trở mình, tôi đã thấy Thẩm Diệp vẫn còn đang ngủ say.

Khi không đeo kính, hắn bớt đi vẻ "nhã nhặn bại hoại" thường ngày.

Trên khuôn mặt góc cạnh rõ ràng ấy, đôi mi khẽ động đậy một cách khó nhận ra.

Nhìn xuống dưới chút nữa, trên những khối cơ bắp rắn chắc của Thẩm Diệp đầy rẫy những vết c.ắ. n và vết cào, đỏ hỏn đến gai mắt.

Chúng như nhắc nhở tôi về sự điên cuồng của đêm qua.

Tôi nhắm mắt lại, chỉ muốn c.h.ế. t quách cho xong.

Thế mà cái giọng của hệ thống lại vang lên bên tai:

[Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ tiếp xúc thân mật với phản diện âm hiểm, tuổi thọ tăng thêm một tháng.]

Tôi sốc nặng: "Một tháng?"

Đùa tôi à?

Tôi đã mạo hiểm cả mạng sống để đè Thẩm Diệp ra, vậy mà chỉ đổi lại được có một tháng?

Tôi muốn cầm d.a. o đồ sát người rồi đấy.

Nhận ra tâm trạng tôi biến hóa, hệ thống vội vàng giải thích: [Ký chủ đừng buồn, tuổi thọ nhận được từ việc tiếp xúc thân mật với phản diện có thể cộng dồn theo số lần mà. Chỉ c.ầ. n s. au này ký chủ chăm chỉ 'gần gũi' với hắn là được.]

Được cái gì mà được? Cái hệ thống này đúng là đứng nói không đau lưng.

Đó là Thẩm Diệp đấy!

Là tên phản diện âm u và điên rồ nhất trong truyện.

Hệ thống vẫn tiếp tục thêm mắm dặm muối cổ vũ tôi: [Ký chủ, tôi tin cô làm được. Trường sinh bất lão chỉ còn là chuyện sớm muộn thôi.]

[Cậu im đi cho tôi.]

Nếu không phải tại cái hệ thống c.h.ế. t tiệt này xúi giục, tôi cũng chẳng nhất thời kích động mà đi cưỡng ép Thẩm Diệp.

Dù sao thì, đối tượng công lược ban đầu của tôi vốn là nam chính Lâm Nghiên Chu cơ mà.

Tôi xuyên vào cuốn tiểu thuyết này đã mười năm rồi.

Để công lược Lâm Nghiên Chu, tôi đã hết lần này đến lần khác dàn dựng đủ mọi cuộc gặp gỡ, có thể coi là "l**m cẩu" số một bên cạnh anh ta.

Ví dụ như hồi cấp ba vừa chuyển đến lớp Lâm Nghiên Chu, tôi đã chọn ngồi cùng bàn với anh ta.

Để bảo vệ anh ta, tôi đ.á.n. h nhau với đám côn đồ đến mức gãy cả hai chiếc xương sườn.

Cùng lớp cấp ba, rồi lại cùng khoa đại học.

Thậm chí sau khi tốt nghiệp, tôi cũng vào công ty của anh ta làm việc.

Một sinh viên tốt nghiệp khoa Máy tính của Đại học Thanh Hoa danh giá như tôi, lại cam tâm tình nguyện làm một trợ lý nhỏ với mức lương ba nghìn tệ bên cạnh anh ta.

Thế nhưng, mọi sự bầu bạn và hy sinh ấy, đều hóa thành mây khói vào khoảnh khắc Lâm Nghiên Chu gặp được nữ chính đích thực của đời mình

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!