-Này, có thấy là cô biết nấu không thế?_Phong nhìn Lam nghi hoặc.
-Sao anh lảm nhảm hoài thế, có ai nói anh không biết nói tiếng người à?_Lâm
-Hứ, tại tôi sợ cô phá tanh bành cái nhà này thôi, nếu cô cũng không biết bấu thì nói đi một tiếng?_Phong nén giận.
-Tôi là Trần Kha Lâm chứ không phải là tên đầu đá như ai đó, mà sao anh còn đứng đây, đi lau dọn " chiến trường" đi._Lâm mỉa mai.
-Không, đường đường là đại thiếu gia, việc quái gì tôi phải đi lau dọn, mà sao cô dám gọi tôi là đầu đá._Phong
-Anh tự nhận đấy chứ, không dọn phải không, anh sẽ được…_Lâm đe dọa lần thứ n
-Rồi, rồi tôi dọn là được chứ gì._Phong
- Rượu mời không uống rượu phạt, hứ_Lâm
...
-Lâm. Tôi muốn hỏi _Phong không biết từ lúc nào đã nhỏ nhẹ như thục nữ.
-Nói chuyện bình thường đi, nghe giọng gì mà thấy ghê._Lâm nổi da gà toàn thân.
-Cô không thấy tôi rất đep trai à?_Phong nén giận, anh hỏi vì thắc mắc tại sao con nhỏ này không thèm nhìn anh một cái tử tế, thường mấy cô " hổ báo" thế nào nhìn anh là thành "mèo con liền".
-Anh "ảo tưởng" quá nặng, hay là hôm nay trời nóng hơn bình thường nhở?_Lâm phán tỉnh bơ.
-Cô… Phải rồi, một đứa gái không ra gái trai không ra trai như cô làm thế nào mà hiểu được sức hút của bổn thiến gia chứ._Phong công kích
-Tôi thế này chứ còn đỡ hơn anh đó._Lâm công kích lại ngay
-Đúng là đồ " hai phái"_Phong
- Đồ đầu đá sở khanh có sở thích biến thái._Lâm
-Ư…, không nói với cô nữa tôi lau dọn._Phong đuối " ngôn ngữ" quay người dọn dẹp.
-Hì, đừng dại mà thách đấu tôi._Lâm cười hiền nói nhỏ cố không để Phong nghe được.
Phong quay người lại để nói gì đó nhưng vô tình thấy được Lâm cười, anh sững người một lúc.
Thình .. thịch… "Cái gì thế này, tim ơi mày bị sao thế, cô ta đang ở lốt con trai mà, sao thấy một đứa con trai cười mày đập nhanh vậy tim?"
-Không lo dọn dẹp đi, nhìn cái gì?_Lâm nhăn mặt.
-Không có gì, đang dọn._Phong biện minh quay phắt sang chỗ khác.
Tại phòng khách.
-Nếu như nói, trái đất may mắn vì có được mặt trời, những con thuyền may mắn vì có đại dương để vùng vẫy, cỏ cây có mặt đất để sinh tồn.... thì phải nói anh là một người cực kì may mắn vì anh dã gặp được em Linh_Bảo
-Ô, vậy sao, tôi thì đang cực kì xúi quẩy khi gặp được mấy anh đó. À mà nhắc anh, nguyên văn cái câu đó không phải vậy đâu, thế này này Nếu như nói, trái đất may mắn vì có được mặt trời, những con thuyền may mắn vì có đại dương để vùng vẫy, cỏ cây có mặt đất để sinh tồn.... thì phải nói anh là một người cực kì may mắn vì anh đã có được em trong cuộc đời.
Đừng hòng tôi "đổ" vì mấy cái câu cũ rích từ thập niên 80._Linh Nói , mắt dán vào cái tivi
Bảo há hốc nhìn Linh, lần đầu chiêu này thất bại.
-Linh, sao em quen được Lâm thế ?_Bảo tìm đổi chủ đề.
-Tôi có nghĩa vụ phải khai báo cho anh sao?_Linh
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!