Sau khi nôn mửa và "tự kỉ" xong, Phong và Bảo thẩn thờ như người mất hồn tới chỗ 2 nàng.
-Giờ bọn mình đi ăn đi?_Bảo đề nghị.
-Tôi không thích ăn ngoài quán, đị siêu thị mua đò ăn về nấu._Linh
-Uk, tui cũng thích zậy._Lâm
-Hở?_Phong trợn mắt " đừng có nói là đồ ăn giống như ngày hum đó chứ"
-Có được không?_Bảo
-Có gì mà không được, qua nhà anh nấu, ok không _Linh nói như ra lệnh.
-Ờ sao.. cũng được._Bảo toát mồ hôi.
30" sau khi mua xong cả một đống thức an có thể ăn trong ……..1 tháng, Lâm và Linh đi trước để lại đằng sau 2 người con trai khốn khổ vì phải xách đồ.
" Nhục như con cá nục, lần đầu tao phải xách đồ cho gái"
" Tao cũng như mày, kêu ca cái gì"
-Này, không đi mau lên còn ở đó " nói chuyện"_Lâm
- Thì đang đi nè, cô cáo xách đồ đâu mà nói._Phong
-Còn cãi, anh đừng có chống đối tôi, anh sẽ phải hối hận đấy_Lâm
-Tôi đang hối hận đây, vì không thể tới cho cô một trận._Phong
-Ô, mạnh miệng gớm. Vậy anh nghe đi._Lâm mở cái máy"
- Chẳng phải anh không sợ sao?
- Á Á tôi sợ , mau dừng lại Á Á"
MặtPhong bay giờ trắng bệch không còn tí ti máu.
- Sẽ ra sao nếu tôi đắng cái này lên Confess của trường nhỉ? Chắc sẽ vui lắm đây, phải không Linh?_Lâm đắc ý quay sang Linh mỉm cười.
-Giờ cô muốn gì? _Phong
- Tôi sẽ im miệng nếu anh chịu làm nô lệ cho tôi 3 tháng _Lâm
- Cô nằm mơ à, đường đường là công tử nhà họ Nguyễn Lê mà đi làm nô lệ cho cô à._ Phong
-Thương lượng không thành, vậy ngày mai anh sẽ "nổi tiếng" trên các trang mạnh xã hội_ Lâm đe dọa " để tôi coi, lòng tự trọng và danh dự của anh cái nào nặng hơn".
- Cô… cô, chỉ 3 thắng thôi đó ._ Phong hằm hằm.
-Tôi nói là giữ lời._Lâm khoái chí " xem tôi sẽ trả thù thế nào đây, tôi đã cảnh cáo rồi mà, đừng có thách thức tôi, anh sẽ được " chết" như mong muốn."
"Tội nghiệp, đây có còn là thiếu gia Nguyễn Lê Bảo Phong không đây, thê thảm, quá thê thảm. Amen. Phong tao sẽ phù hộ ày trong 3 tháng này"
" Tội cái đầu nhà mày, nhờ phước của ai mà tao ra nông nỗi này, giờ mày muốn thì đi mà cưa con nhỏ Linh, tao sẽ làm theo cách của tao"
" uk uk, nhờ phước của tao =.=, đúng là giận Lâm chém Bảo mà"
" Trần Kha Lâm, lần này cô thắng, tôi quá xem thường cô rồi, hãy đợi đó ( nói câu này lần thứ n )"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!