Chương 64: tử thần đến tìm…..

Buổi chiều

-Lâm, bây giờ cô muốn đi đâu_Phong vừa lái xe vừa hỏi Lâm

-Ukm, đi dọa đi, chứ ngồi xe hoài cũng chán, đi bộ ngắm cảnh dễ hơn.

-Sở thích gì kì quặc thế. Vậy dừng xe lại đằng kia rồi đi bộ_Phong chỉ vào bãi đỗ xe, ở gần đó là cậy cầu dài với hàng cây rợp bóng

-Hì_Lâm mỉm cười, nói cho lắm vào rồi cũng chiều ý cô

Lâm và Phong đi xong xong nhau, cảm giác thật lạ. Nghĩ lại thì lâu lắm rồi cô và anh mới có thể đi riêng thế này. Giá như thời gian lúc này có thể trôi thật chậm thì tốt quá

-Phong này

-Sao

-Đối với anh, tôi là gì

-Hì, cô vẫn chưa hiểu được tâm ý của tôi dành cho cô à, hay là cô ko tin những gì mà tôi nói. Nghe cho rõ nhé, lần sau mà hỏi lại thì tôi ko nói nữa đâu đó. Đối với tôi, cô là bầu trời , là cuộc sống của tôi

-Điều đó sẽ ko bao giờ thay đổi?

-Tôi nghĩ là vậy, ít nhất là khi tôi còn thở, trái tim tôi vẫn còn đập

-…. Phong, anh nhớ là tôi đã từng nói là tôi sẽ ko bao giờ nói câu tôi yêu ah chứ

-Còn, sao, cô đổi ý rồi ak_Phogn mỉm cười gian tà

-Nằm mơ, tôi sẽ ko bao giờ nói câu đó_Lâm nói lại ngay " tôi sẽ nói câu khác…."

-Ko sao, rồi có ngày cô sẽ nói vậy với tôi thôi, tôi sẽ chờ_Phong cười, anh bước về phía trước, bỗng có bàn tay kéo áo anh lại…là lâm. Cô cười thật nhẹ, thật hiền, gương mặt cô đỏ hồng dưới ánh nắng yếu ớt, đôi mắt long lanh nhìn anh khiến tim anh lỡ mất một nhịp. Anh ko tự chủ được mà ôm lấy cô, Lâm ngạc nhiên nhìn anh, có phần bất ngờ

-Lâm, tôi thực sự rất yêu em.

Phong khẽ thì thào vào tai cô, cảm xúc của anh dành cho cô ngày một nhiều lên, anh muốn cô hiểu và biết rõ nó, nhưng anh lại sợ điều đó làm cô khó xử

Lâm ko vùng vẫy, cũng ko cố thoát ra khỏi anh, hơi ấm từ người anh truyền qua khiến cô cảm thấy thật bình yên, cả nhịp tim của anh nữa, nó mạnh và nhanh đến mức cô có thể nghe rõ mồn một. Cô mỉm cười, thì thâm

-Phong, anata wo aishite imasu ( EM YÊU ANH ).

Phong ngạc nhiên, ko tin nổi vào tai mình, anh biết ý nghĩa của câu nói này, biết rất rõ……

-Lâm……

Như biết được Phong định nói gì, cô chỉ gật đầu với anh như khẳng định những gì anh vừa nghe được đều là sự thật. Phong cười rạng rỡ, anh ko nghe lầm, Lâm thực sự đã nói câu đó và cô…. yêu anh. Nếu đây chỉ là giấc mơ thì anh ước sao đừng bao giờ tỉnh lại……...

Lâm và Phong nắm tay nhau đi dọc con đường, bây giờ nhìn thế nào họ cũng là một cặp tình nhân thực sự. Họ đi từ chỗ này sang chỗ khác, đi bên cạnh nhau, ko ai buông tay người còn lại ra cả. Cứ ngỡ khung cảnh yên bình ấy sẽ kéo dài mãi mãi nhưng đó chỉ là "ngỡ" mà thôi……

Lâm nhìn thấy một em bé tầm 4 .5 tuổi đứng khóc giữa dòng người, ko một ai ngoái nhìn, ko một ai hỏi han, con người quả thật đáng sợ …Lâm lại gần, xoa đầu em ấy, cười hiền

-Sao vậy, sao đứng đây khóc.

-Em bị lạc mất mẹ, lúc nãy mẹ còn đứng cạnh em, nhưng giờ thì ko thấy đâu nữa_Bé kể lại, khóc một lúc một to hơn.

- Để chị dẫn em đi tìm mẹ nhé_Lâm nói rồi dắt tay bé đi, Phong mỉm cười trấn an bé, Lâm quả thật rất đặc biệt….

-Dạ, cảm ơn chị….._Bé nín khóc ngay và mỉm cười với Lâm

...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!