Chương 48: Câu trả lời của Lâm.

- Phong.. tôi…tôi xin lỗi. Tôi ko thể đáp lại tình cảm của cậu được, thực sự rất xin lỗi.

- Tại sao, trước giờ trong tim em ko hề…ko hề có sự hiện diện của tôi hay sao.

- Nếu nói ko thì là nói dối nhưng thực sự trước giờ tôi xem anh là bạn chứ chưa nghĩ đến tình cảm đó. Còn nữa, rất có thể anh đang ngộ nhận giữa tình yêu và sự thương hại..

- ………

- Anh biết được quá khứ của tôi, thấy được lúc yếu đuối của tôi nhất nên……. Chuyện đó cũng rất dễ hiểu.

Phong nắm chặt lấy tay cô, đặt nó lên ngực mình, Lâm bối rối cố rút tay ra khỏi Phong nhưng vô ích.

-Lâm….. em nói tôi thương hại em sao…. Cảm giác này, cảm xúc này chính là sự thương hại mà em nói sao.

Phong cảm thấy đau, rất đau khi Lâm nói rằng anh đang ngộ nhận, cô ko chỉ từ chối anh mà còn phủ nhận cả tình cảm của anh dành cho cô nữa.

Lâm lung túng, ko biết nên làm thế nào, nhưng trong ko gian tĩnh mịnh này, cô có thể nghe được tiếng tim của Phong đập rất nhanh và mạnh…..

- Mỗi khi ở bên em, "nó" đều như thế, "nó" đã ko còn nghe lời tôi nữa rồi. Trước đây chưa bao giờ có chuyện này, chỉ từ khi em xuất hiện trong cuộc đời tôi.

Lâm mặt đỏ ửng lên " Trời ơi, cái gì vậy nè, anh ta đang nói tất cả…. là lỗi của mình sao"

Phong từ từ buông tay Lâm ra, nhìn thẳng vào mắt cô. Phải, đây chính là người anh yêu, cũng chính là người làm anh đau, làm anh phát điên….

- Lâm…. tôi quyết ko từ bỏ đâu, nếu trước giờ em chỉ em tôi là bạn thì từ bây giờ…ngay lúc này đây, hãy xem tôi như một đối tượng để yêu đương…

- Ơ… tôi …tôi …_Lâm ko biết nói gì, đầu óc cô lúc này trống rỗng.

- Nhất định tôi sẽ khiến em yêu tôi say đắm, sẽ có ngày em nói với tôi rằng Em yêu tôi.

- Tôi…ko …ko bao giờ nói ra mấy câu đó đâu._Lâm cà lắm nói, cô tránh ánh mắt Phong đang nhìn mình.

Phong nghiến răng, đứng phắt dậy trước mặt Lâm, 2 tay anh chống lên thành xích đu, ko cho cô trốn hay tránh mặt anh nữa.

-Nhất định tôi sẽ khiến em nói như vậy với tôi.

- Tôi nói ko là ko.

-Sẽ nói.

-Ko nói

-Sẽ nói

BỐP….

-Đã nói là ko nói mà , sao lì lợm thế.

Lâm vừa nói vừa tung một cú đá vào………………..

bụng Phong ( t/g: E hèm, ko được suy nghĩ bậy đâu nhé ^^). Cô đứng phắt dậy, làm mặt xấu với Phong rồi cầm đôi giày cao gót trên tay, phóng chân trần đi mất ( có cầm cả gói quà nha) bỏ lại Phong "lẻ loi" với cỏ cây….

Phong run run, anh ôm cái bụng, cố nuốt nước mắt ào trong. " Trời ơi, đau chết đi được, đá gì àm mạnh thế, nhưng cũng may ko phải "chỗ đó"."

-Trần Kha Lâm… nhất định…nhất định…. tôi sẽ khiến em thay đổi, sẽ khiến em yêu tôi…. Hãy nhớ đó_Phong hét lên

-…. NẰM…. MƠ…. ĐI…._ Lâm mặc dù đã chạy được 1 đoạn nhưng khi nghe tiếng hét của Phong, cô nói lại ngay.

__________Tại phòng Lâm, lúc này buổi tiệc đã kết thúc_________

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!