Sáng hôm sau tại trường LUCIA SCHOOL
- Lâm, hôm qua cậu ổn ko._ Linh lo lắng hỏi Lâm
- Có gì đâu, chỉ là chưa quen thôi.
- Ak, Lâm, hôm qua bất ngờ quá nên mình chưa kịp đưa cho cậu._ Linh lấy trong túi rua một hộp quà nhỏ.
- Hửm, quà của mình à, cảm ơn nha_ Lâm cười cầm lấy cái hộp, cô mở ra. Cô rất vui, trong đó là ảnh 2 đứa suốt từ nhỏ tới chừ và cả một chiếc móc khóa hình thiên thần rất dễ thương nữa._ Dễ thương quá, cảm ơn nha.
- … Hì, có gì đâu, à, tối mai Ông Long mở tiệc giới thiệu cậu phải ko, cha mình có nhận được thư mời nhưng lại bận việc nên mình sẽ đi thay.
- …… _ Lâm im lặng, ko nói gì.
Reng… reng . Tiếng chuông báo hiệu đã đến tiết học vang lên. Lâm bước về chỗ ngồi của mình. Huy và Hân cũng đi học, ở trường họ xem nhau như người lạ. Mọi người trong lớp đều đã biết Lâm thực ra là đại tiểu thư của nhà họ TRẦNi< A cũng thắc mắc muốn hỏi Lâm nhưng ko thể mở lời.
Ngồi trong lớp với những tiết học nhàm chán, Lâm lơ đễnh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô cảm thấy mệt mỏi quá rồi…..
______ Giờ nghỉ trưa______
- Lâm, đi ăn với tôi ko_ Là giọng nói nam trầm quen thuộc.
- Ukm, mà Linh đâu rồi._ Lâm ngước mắt lên nhìn Phong rồi dao dác tìm Linh
- Linh đi ăn với Bảo rồi, biết cô đang ở đây một mình nên tôi qua.
- Thì đi_ Lâm đứng lên, cô vừa bước ra khỏi cửa thì đã có giọng nói mỉa mai cô vang lên
- Đã biết mình có hôn ước rồi mà vẫn tán tỉnh người khác ak_ Hân lên tiếng khi thấy Lâm đi với Phong
- Lâ…Lâm …_ Phong ngạc nhiên, ko thể nào, anh ko tin. Anh quay qua Lâm định hỏi Lâm có phải là thật ko thì thấy Lâm đang nhìn Hân một cách lạnh lùng có phần nguy hiểm.
- Hân, cô nên lo cho thân mình đi kìa, cô dang ghen tỵ vì tôi có hôn ước mà cô ko có ak.
- Ai…ai thèm ghen tỵ với cô chứ, tại tôi ko muốn bị sắp đặt chuyện tương lai bởi ba thôi, với lại tôi và Huy chỉ là thanh mai trúc mã._Hân cố phủ nhận.
- Ha ha ha, biết cách biện mình lắm, nếu cô đã nói thế thì nếu tôi chấp nhận cuộc hôn nhân này thì cô cũng sẽ ko nói gì phải ko._ Lâm nhìn Hân, ánh mắt cô hình như muốn ….
" Cai gì, nói vậy là chuyện Lâm có hôn ước là thật"
- Tôi…tôi ko quan tâm._ Hân ko chịu nổi nữa, cô bỏ ra khỏi lớp, lách qua người Lâm.
- Hừm_ Lâm nhìn theo bóng Hân, cố đã biết được điều gì đó qua thái độ của Hân.
- Lâm, cô…cô có hôn ước thật ak_ Phong hỏi lại Lâm.
- Chuyện này là do ông ta sắp đặt, đến năm 18 tuôi ông ta bắt tôi phải đính hôn, nhưng tôi ko đông ý._ Vừa đi Lâm vừa kể lại cho Phong nghe.
- Nhưng nếu ông ấy vẫn bắt ép cô thì sao_ Phong rất sợ, sợ cái cảm giác nhìn thấy Lâm hạnh phúc bên người con trai khác ko phải là anh.
- Hỏi gì thế, đương nhiên là bỏ trốn rồi._ Lâm nói ko do dự.
- Phụt…ha ha , Lâm cô hài hước nhỉ_ Phong cười khi cô nói rằng cô bỏ nhà đi bụi.
- Ko tin ak, lúc đó tôi đã là 18 tuổi rồi, với lại tôi biết lao động chân tay chứ ko như ai đó làm công tử bột ko biết gì về cuộc đời._ Lâm mỉa mai Phong.
- Cô đang nói tôi đó ak._Phong mất 5s mới hiểu ra.
- Tôi ko có nói, là anh tự nhận mà, hì _ Lâm cười với anh, quả thật trêu chọc anh cô cảm thấy rất vui.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!