-Hu Hu.. Oa Oa Linh ơi ! Giờ tớ phải làm sao đây, tớ chết mất .. Oa Oa. Kha Lâm mếu máo nhìn Linh, đôi mắt đỏ hoe, quả thật trông cô lúc này đáng yêu y hệt con cún con bị bỏ rơi vậy.
Khả linh không kìm được ôm chầm lấy lâm vỗ về an ủi:
-Sao vậy, có chuyện gì vậy, tên khốn nào làm honey của tớ khóc?
- Hức hức.. tớ không biết tên, đang định đi qua tiệm bánh của mẹ tớ thì .. hức.. tên khốn đó tự nhiên kéo tớ lại .. hức..
- What???? Khả Linh trợn mắt, dám ngang nhiên ôm Kha Lâm đáng iu của mình. Phư .. Phư .. tên này chán sống rồi.
-Hức.. đã thế hắn còn hức.. hức hu oa oa. Tới đây cô nghẹn lại, nhớ tới cảnh lúc chiều cô òa khóc to hơn.
- Hắn làm gì nữa, cậu nói đi! Khả Linh sốt ruột.
- Hắn .. Hức … còn hôn tớ .... hức .. nụ hôn đàu của tớ… hức… làm sao đây tớ không thể lấy chồng nữa rồi .. hức .. , tớ chỉ muốn hôn người tớ yêu thôi, phải là người hoàn hảo như Thuần Khanh trong Thiên Giáng hiền Thục nam , hay mạnh mẽ như Natsume trong hv alice … bla .. bla… ( quả là nghiền truyện, ak ns thêm Kha Lâm chỉ tỏ ra yếu đuối trước mặt khả linh và mẹ thôi nhá, 0 phải lúc nào cũng bù lu bù loa lên đâu)
-Tên khốn đó…tớ mà biết hắn là ai sẽ băm vằm, lột xác, phanh thây, ….%$%#$$ ( đúng là đáng sợ, cô ấy luôn làm quá lên mọi chuyện liên quan đến lâm vì cô xem lâm như chị em ruột thịt của mình vậy)
Lúc đó, Phong … Hắt. xì .. Ai nhắc mình dzậy ta.
-Thôi được ròi tối nay cậu ngủ lại đây đi, mai là khai giảng năm học mới rồi.
- Có được không, làm phiền nhà cậu quá!
-Có gì mà không được, mình như chị em, với lại ba mẹ xem cậu như con gái mà, khỏi khách sao ! Khả linh nháy mắt nói với kha lâm
- Oa.. iu cậu nhất! chụt! Kha Lâm ôm chầm lấy Khả Linh hôn lấy hôn để.
Kha Lâm và Khả Linh nói chuyện phiếm cả đêm gần 1h mới chịu ngủ.
6h. Reng.. Reng..
-Kha Lâm.. dậy dậy … 6h rồi, dậy chuẩn bị đi học, đừng để ngày đầu tới đã trễ chứ .
-Ư .. 5 phút nữa thoi mà. Kha lâm mắt nhắm mắt mở nói.
- ~.~ có dậy không hả?
- 5 phút thôi mà! ( tg: ở nhà người ta sao vô tư thế )
- đừng trách tớ độc ác. Nói rồi Linh kéo chăn ra, nhảy vào cù léc kha lâm khiến cô cười sặc sụa.
- Giờ có dậy không ? Linh hỏi Kha Lâm nhưng tay vẫn đang cù
- Ha Ha .. Dậy .. Dậy mà. Kha lâm vẫn chưa ngừng cười.
- Nghe lời từ lúc đầu phải không . Cô đứng dậy ném qua cho cô bộ đồng phục trường.
-Tớ phải mang cái này á ? Lâm nhìn bộ đồng phục: áo sơ mi trắng, nơ sọc đỏ và ……v.. váy, lại còn ngắn tới gần đầu gối nữa chứ. Cô không phải là không mang được nhưng nó lại ngắn hơn so với những gì cô tưởng tượng, cô cứ nghĩ là dài hơn đầu gối chứ.
- Chừng đó thấm tháp gì, mấy đứa khác còn cắt ngắn lên 10cm ây chứ! Khả Linh cười, cô tuy là tiểu thư của một gia đình giàu có nhưng không kiêu ngạo, iểu điệu.
- Bắt buộc phải mang cái này à? Lâm toát mồ hôi hột.
- Giờ có mang không! Đừng bắt tớ dùng biện pháp mạnh. Cô nhìn lâm trưng trưng hỏi, cô là vậy nắng mưa thất thường , lúc ngọt ngào lúc lạnh lùng nhưng cô vẫn là người lo lắng và yêu quý lâm một cách chân thành. Lâm biết điều đó và lúc nào có tâm sự gì là kể lể với Linh ngay.
-Mang.. Mình mang mà! Không biết từ lúc nào trên trán Lâm đầy đường sọc trắng khi nghe lời Linh đe dọa.
30 phút sau
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!