Chương 5: (Vô Đề)

Để tiện cho việc quản lý, văn phòng của các giáo viên trường Nam Hoài và phòng học của học sinh đều nằm trong cùng một tòa nhà. Văn phòng của giáo viên được sắp xếp ở những phòng cuối cùng của mỗi tầng. Chủ nhiệm lớp 12/1 là tổ trưởng của khối và có văn phòng đặt tại văn phòng lớn trên tầng bốn.

Lớp 12/1 lại nằm ở tầng hai, vì vậy mỗi lần học sinh lớp này cần nộp bài tập hay có việc gì cần gặp chủ nhiệm, đều phải leo từ tầng hai lên tầng bốn, rồi đi qua một hành lang dài.

Kiều Sơn Ôn là người thường xuyên qua lại giữa các tầng như vậy, bởi cô đảm nhiệm rất nhiều vị trí. Đôi khi trong một ngày, cô phải chạy lên tầng bốn đến ba, bốn lần. Dần dần, mỗi khi đến giờ giải lao, hành lang tầng bốn lại có rất nhiều người đứng chờ cô với lý do muốn "hít thở không khí trong lành". Có người thích công khai, có người thầm lặng, hoặc đơn giản là chỉ muốn ngắm nhìn vẻ đẹp của cô, nhưng hầu hết đều không dám bắt chuyện với cô.

Tính cách của cô vốn là như vậy, ai cũng biết nếu bắt chuyện với cô thì sẽ tự chuốc lấy sự ngại ngùng, đến mức không biết phải để tay chân thế nào cho tự nhiên.

Mọi thứ vẫn đang diễn ra yên ả thì chiều hôm đó, bên cạnh Kiều Sơn Ôn lại xuất hiện một nam sinh.

Nam sinh có vóc dáng cao lớn, mái tóc cắt gọn, mặc đồng phục học sinh ngắn tay gọn gàng sạch sẽ, gương mặt tuấn tú, môi đỏ răng trắng, sống mũi thẳng với cặp kính gọng bạc, trông giống như một chàng trai yên tĩnh và lãng mạn.

Kiều Sơn Ôn ôm một chồng sách trong tay, bước đi nhanh với vẻ mặt lạnh lùng. Nam sinh cũng nhanh chóng bước theo bên cạnh cô, nghiêng mặt với vẻ mặt lo lắng nói điều gì đó với cô, nhưng suốt quãng đường Kiều Sơn Ôn không hề đáp lại. Cậu nam sinh định cản cô lại, nhưng Kiều Sơn Ôn đẩy tay cậu ra rồi bước vào văn phòng. Cậu chỉ còn biết ảo não đứng chờ bên ngoài.

Cảnh tượng đó khơi lên vô số lời bàn tán, cả khu vực xung quanh trở nên náo nhiệt hẳn lên, mọi người xì xào bàn tán, tận dụng chút niềm vui giữa cuộc sống học đường khô khan.

"Này này, không ngờ Quách Thịnh vẫn chưa từ bỏ Kiều Sơn Ôn! Theo đuổi lâu như vậy, người ta đã từ chối rõ ràng rồi mà, cậu ta còn muốn gì nữa?"

"Thật không hiểu nổi cậu ta. Rõ ràng Kỳ Mạn cũng rất xinh đẹp và còn cố công theo đuổi cậu ta, sao cậu ấy cứ phải bám lấy Kiều Sơn Ôn làm gì chứ? Giả sử mà có hẹn hò với Kiều Sơn Ôn thì cũng sẽ rất nhạt nhẽo thôi."

"Hiểu gì chứ, càng không có được thì càng thấy hấp dẫn mà."

"Kỳ Mạn biết không nhỉ? Mau đi báo cho Kỳ Mạn thôi, thế mới vui!"

"Cmn, đúng là đồ nhiều chuyện!"

Gần văn phòng nhất là lớp 12/15, tiếng ồn ào bên ngoài truyền vào lớp, Văn Lạc tò mò nhìn ra, "Bên ngoài sao lại đông người vậy?"

Bạn cùng bàn của cô, Hứa Giai Thuần đáp: "Đang hóng chuyện tình tay ba đấy."

Văn Lạc hỏi: "Ai với ai?"

"Cậu chưa nghe sao? Cũng phải thôi, không biết cũng đúng, nhưng chuyện này ai cũng biết cả. Đại tỷ của lớp 12/14, Kỳ Mạn, thích Quách Thịnh của lớp 12/1, nhưng Quách Thịnh lại thích Kiều Sơn Ôn. Kiều Sơn Ôn lại không thích Quách Thịnh. Nhưng Kỳ Mạn thì rất ngang ngược, nên luôn giận lây sang Kiều Sơn Ôn. Ai biết được cô ấy sẽ làm gì..."

***

Khoảng năm, sáu phút sau, Kiều Sơn Ôn từ văn phòng bước ra, vẫn sải bước thật nhanh, đầy khí thế. Quách Thịnh liền vội vàng đuổi theo, nói nhanh như gió:

"Kiều Sơn Ôn, cậu có thể đừng như vậy không? Cho dù cậu không thích mình cũng không sao, nhưng chúng ta vẫn có thể làm bạn, đúng không? Mình không quan tâm người khác nghĩ gì, chúng ta có thể cùng nhau nghiên cứu bài tập, cùng nhau tiến bộ! Làm những việc có ý nghĩa, chúng ta rất hợp nhau mà, cậu nhất định phải đổi chỗ ngồi sao? Điều này khiến mình rất bối rối..."

Hành lang rất dài, người xem náo nhiệt cũng không ít. Dù Kiều Sơn Ôn là nhân vật chính, cô lại tỏ ra như người ngoài cuộc, vẻ mặt lạnh nhạt, còn Quách Thịnh thì như đang đuổi theo một làn khói mờ. Đột nhiên, tiếng bàn tán của đám đông càng trở nên sôi nổi hơn khi một cô gái với vẻ mặt giận dữ đi thẳng về phía hai người họ.

Cô gái với mái tóc dài màu hạt dẻ xõa tự nhiên, uốn thành những lọn sóng lớn, trang điểm theo phong cách phương Tây. Đồng phục của cô không giống kiểu rộng rãi như của người khác, mà trông có vẻ đã được chỉnh sửa để trở thành kiểu bó sát, nhỏ hơn vài cỡ.

Cô có dáng người cao, vóc dáng đẹp và mang theo cảm giác kiêu ngạo, như thể sự vượt trội của mình được tạo dựng bằng tiền bạc.

"Kỳ Mạn! Sắp có trò hay để xem rồi!" – tiếng một người háo hức bình phẩm khi quan sát tình huống.

Kỳ Mạn liếc nhìn qua Quách Thịnh, sau đó đầy địch ý mà nhìn chằm chằm vào Kiều Sơn Ôn.

Kiều Sơn Ôn hơi ngưng lại một chút, hạ mắt rồi bước ngang qua Kỳ Mạn.

Quách Thịnh hoàn toàn phớt lờ Kỳ Mạn, chạy nhanh đuổi theo Kiều Sơn Ôn níu kéo. Mọi người xung quanh xì xào, Kỳ Mạn tức giận đến đỏ mặt, nắm chặt tay, quay lưng lại và nhìn chằm chằm vào bóng lưng hai người.

***

Gần cuối giờ tan học, Nam Hoài lại đổ một trận mưa nữa, trời tối sầm, cành cây ngoài cửa sổ bị gió thổi đập mạnh vào cửa sổ tầng hai. Những tờ đề trên bàn cũng bị gió thổi bay, trong không khí phảng phất mùi đất ẩm ướt, không khí trở nên lạnh lẽo, yên tĩnh của phòng tự học bị phá vỡ bởi tiếng nói rì rầm. Các học sinh thì thầm phàn nàn vì quên mang ô và lo không biết làm sao về nhà, ai nấy mặt ủ mày ê.

Kiều Sơn Ôn liếc nhìn đồng hồ ở góc trên bên phải bảng đen, còn chưa đến hai phút nữa là hết giờ, cô cúi đầu tiếp tục làm bài trên tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!