Chương 23: (Vô Đề)

Văn Lạc ở lại Giang Thành một tuần. Tô Dao lo lắng chuyện này sẽ làm chậm trễ việc học của cô, bèn đồng ý thuê một cô giúp việc chăm sóc mình. Cô gọi điện cho Phương Lan, và Phương Lan nhờ Khâu Nguyệt đến đón Văn Lạc về.

Thực ra, Văn Lạc thật sự không yên tâm về cô út của mình.

Hồi cô còn nhỏ và ngây ngô hơn bây giờ, cô đã không ít lần làm mai mối cho cô út. Cô luôn để ý đến những người lớn xung quanh mình, giới thiệu cho cô út những người đàn ông hoặc phụ nữ có trách nhiệm, yêu thương và dịu dàng, chỉ mong bên cạnh cô út có người yêu thương và đồng hành.

Con người ai cũng ích kỷ, khi đó Văn Lạc chỉ nghĩ làm sao để cô út không phải cô đơn mãi, không một mình lẻ loi giữa biển người. Nhưng cô không nghĩ đến, nếu một ngày cô út thật sự rời đi, người còn lại sẽ thế nào.

Cô út từng dạy cô rằng, khi quyết định ở bên một người, tuyệt đối không phải chỉ vì cần người bầu bạn hay chăm sóc, mà là vì hai người thực sự thích nhau, yêu nhau, muốn chăm sóc lẫn nhau.

Thích một người thật sự sẽ khiến người ta trở nên cẩn thận, nghĩ ngợi rất nhiều, luôn đặt người kia lên trên bản thân mình. Sao có thể làm chuyện ích kỷ như vậy được?

Một người như cô út, bất cứ lúc nào cũng có thể rời xa cõi đời, thì làm sao dám mơ ước về một nửa kia, làm sao nỡ khiến người mình thích phải đau lòng?

Khi đó Văn Lạc không hiểu hết những lời này, cô chỉ nghe thấy câu: "Cô út là người có thể rời đi bất cứ lúc nào." Vì câu nói ấy mà cô buồn bã suốt mấy ngày, lén khóc không ít lần.

Cô nói rằng mình không muốn nghe những đạo lý này, hay đúng hơn, cô chưa bao giờ dám đối diện với sự thật rằng cô út của mình có thể rời đi bất cứ lúc nào.

Thứ hai, trở lại trường học.

Văn Lạc đến muộn. Khi cô đến, trên bàn đã có sẵn một túi giấy. Cô mở ra xem, bên trong là một chiếc bánh mì kem vị Oreo và một chai sữa tươi.

Cô nhớ đến buổi tối đi chơi với Lộc Miên và Lâm Giản, cô thấy Kiều Sơn Ôn thả tim một bài đăng của mình, rồi ngay lập tức hủy. Văn Lạc đoán chắc chắn cô ấy lỡ tay nên vội vàng xóa đi.

Khoảnh khắc đó, Văn Lạc cảm thấy Kiều Sơn Ôn thật sự quá cứng nhắc, quá ngạo kiều, mà cũng buồn cười nữa.

Dù đã kết bạn bao lâu, Kiều Sơn Ôn chưa từng thả tim bài đăng nào của cô. Bởi cô ấy không quan tâm, không dính bụi trần, không thể phá vỡ hình tượng của mình. Lỡ tay thì phải xóa ngay.

Văn Lạc không định tha cho cô ấy, lập tức nhắn hỏi: [Hội trưởng không làm bài à?]

Giọng điệu trêu chọc rõ ràng đến mức Kiều Sơn Ôn không trả lời.

Văn Lạc cong môi cười, lại hỏi: [Hội trưởng, cậu cũng thích kiểu bạn gái dịu dàng, ngọt ngào, biết chiều chuộng người khác à?]

Văn Lạc chưa bao giờ che giấu xu hướng tính dục của mình trên mạng xã hội, cô trò chuyện rất thoải mái.

Cô không nghĩ Kiều Sơn Ôn cũng 'cong', chỉ thuận miệng hỏi.

Cũng chẳng biết Kiều Sơn Ôn nghĩ thế nào về đồng tính. Nhưng điều Văn Lạc biết chắc chắn là Kiều Sơn Ôn nhất định biết cô là đồng tính.

Không ngờ Kiều Sơn Ôn lại đáp: [Cậu rất thích à?]

Văn Lạc trả lời: [Tất nhiên là thích rồi. Nếu không phải họ thích nhau, tôi đã giành lấy rồi.]

Kiều Sơn Ôn lại không trả lời nữa.

Rất lâu sau, Kiều Sơn Ôn mới hỏi cô bao giờ về trường.

Văn Lạc trả lời, có lẽ là thứ hai.

Cô xé bao bì bánh mì, vừa ăn vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, thẫn thờ.

Cô cũng không nhớ buổi sáng hôm đó trôi qua thế nào. Bất giác đã đến tiết học cuối cùng, Hứa Giai Thuần nhắc cô xuống lầu học thể dục. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, trời nắng to quá, cô buộc tóc rồi mới đi.

Sau khi khởi động và được giải tán, Văn Lạc định đánh cầu lông với Hứa Giai Thuần. Hứa Giai Thuần ngạc nhiên, đảo mắt nhìn quanh rồi hỏi:

"Nhiễm Nhiễm của cậu đâu?"

Văn Lạc nói: "Nhiễm Nhiễm bận, không đến."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!