Tháng 6, kỳ thi đại học kết thúc suôn sẻ.
Trong suốt hai ngày thi, trạng thái của Văn Lạc rất tốt. Môn cuối cùng là tiếng Anh, cô làm xong trước hơn nửa tiếng, kiểm tra lại hai lần, rồi đè bài thi và phiếu trả lời dưới khuỷu tay, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, bắt đầu suy nghĩ xem sau khi thi xong nên đi chơi đâu với hội trưởng thì tốt.
Tối giao thừa hôm đó, sau khi hôn nhau, hai người chính thức xác lập mối quan hệ yêu đương. Vì không ai có thể phủ nhận tình cảm của mình với đối phương nữa, không nỡ để đối phương lang thang bên ngoài nữa.
Mối quan hệ thân mật là một sự ràng buộc lãng mạn, còn chiếm hữu là bản năng của người đang yêu.
Văn Lạc đã mười chín tuổi, hiểu chuyện, biết phân nặng nhẹ, yêu đương không những không ảnh hưởng đến việc học mà còn tăng thêm động lực. Suốt bốn tháng qua, tình cảm của hai người rất ổn định, so với lúc mới xác nhận quan hệ, còn ngại ngùng và cẩn thận, thì giờ đây họ đã tương tác với nhau rất tự nhiên, có cách sống và nhịp điệu riêng, thoải mái và ăn ý.
Kiều Sơn Ôn hứa với Văn Lạc rằng sau khi thi xong sẽ cùng cô đi du lịch. Chưa chọn điểm đến cụ thể, lúc đó Văn Lạc còn bận ôn thi, Kiều Sơn Ôn nói cứ thi xong rồi tính cũng không muộn.
Đi đâu cũng được, chỉ cần có Kiều Sơn Ôn bên cạnh thì nơi đó đều có sức hút đặc biệt. Nhưng vì có quyền lựa chọn, nên trong nửa tiếng còn lại, Văn Lạc vẫn cẩn thận đưa ra quyết định, cùng hội trưởng đi ngắm núi tuyết!
Cô mỉm cười, ngẩng đầu nhìn đồng hồ, không ngờ chỉ còn mười phút nữa. Để chắc chắn không có sai sót, cô nhanh chóng kiểm tra bài thi thêm một lần nữa. Trong lòng cô, kỳ thi đại học không phải là một trong vô số con đường dẫn tới thành công, mà là con đường tất yếu để cô và Kiều Sơn Ôn sánh bước bên nhau — phải từng bước, từng bước, đi thật vững vàng và cẩn thận.
Chuông kết thúc vang lên, đinh tai nhức óc, giám thị lập tức tuyên bố thu bài thi, giọng nghiêm túc và trang trọng. Trái ngược hoàn toàn là sự náo động của đám học sinh đã bị đè nén suốt ba năm, bài thi lần lượt được thu lại, kèm theo tiếng hò reo, tiếng thở dài và tiếng hét lớn tuyên bố tự do. Không tránh khỏi, tâm trạng của Văn Lạc cũng trở nên dâng trào. Cô nhanh chân rời khỏi phòng thi, chen giữa dòng người xuống dưới, không thể chờ đợi thêm, cô muốn gặp Kiều Sơn Ôn, muốn thật nhanh được gặp cô ấy, muốn trong khoảnh khắc tuổi trẻ của mình kết thúc, người đầu tiên mà cô thấy sẽ là Kiều Sơn Ôn.
Ngoài cổng trường, từ xa Văn Lạc đã thấy Kiều Sơn Ôn đứng giữa đám đông chờ đợi. Giữa ngày hè oi ả, cô mặc một chiếc váy hoa màu xanh tươi mát, tóc tết kiểu xương cá mà Văn Lạc từng khen là rất đẹp, trong tay cầm một bó hoa tươi, ánh mắt không rời khỏi Văn Lạc, sớm đã khóa chặt hình bóng người ấy giữa đám đông.
Văn Lạc chạy về phía Kiều Sơn Ôn, cô ấy nhìn cô, trên mặt nở một nụ cười phát ra từ tận đáy lòng.
Vì tính cách hướng nội kiệm lời, Kiều Sơn Ôn rất ít khi cười, khác hẳn với vẻ ngoài thường ngày vốn kiềm chế. Nhưng khi cô cười, nụ cười ấy lại mềm mại hơn, sinh động hơn, rạng rỡ hơn. Trong mắt Văn Lạc, điều đó giống như một đóa hoa cao ngạo lạnh lùng mà cô cất giữ trân quý đã lâu, giờ phút này đóa hoa đấy vì cô mà nở rộ, rực rỡ, mặc thế nhân không ai biết.
Văn Lạc lao tới, ôm chặt Kiều Sơn Ôn vào lòng, cảm nhận sâu sắc rõ ràng rằng Kiều Sơn Ôn thật sự yêu cô.
Rất nhiều năm sau, Văn Lạc vẫn thường mơ thấy khoảnh khắc ấy — mùa hè rực rỡ và nét mặt tươi cười của thiếu nữ...
***
Kế hoạch đi ngắm núi tuyết cùng hội trưởng được bắt đầu sau vài ngày nghỉ ngơi. Họ dự định đến khu vực Xuyên Tây, đầu tiên bay tới Thiên Phủ, ăn lẩu cay nồng, nghỉ lại một đêm, hôm sau cùng đoàn xe tiến vào khu vực Tây Tạng. Văn Lạc từng đến vùng cao nguyên vài lần, không bị phản ứng độ cao, nhưng lại lo lắng cho thể trạng yếu hơn của Kiều Sơn Ôn, nên đã chuẩn bị đủ bình oxy và thuốc men, luôn để ý đến tình trạng của cô.
Ban ngày Kiều Sơn Ôn vẫn ổn, hai người cùng nhau ngắm núi tuyết ở Cống Quạc Sơn, chụp được khá nhiều ảnh ở bãi cỏ. Mãi đến tối mới xuất hiện một vài phản ứng rất nhỏ.
*Núi Gongga ở dãy Đại Tuyết Sơn, Tứ Xuyên
- Tây Tạng. Là 1 trong 10 ngọn núi đẹp nhất TQ.
Ăn tối xong ở nhà hàng, trở về khách sạn nghỉ ngơi một lát, hô hấp của Kiều Sơn Ôn trở nên gấp gáp, nói bị nhức đầu, Văn Lạc lập tức cho cô thở oxy.
"Thở oxy một lúc đi, nếu không đỡ thì mình sẽ đưa cậu đến bệnh viện."
Kiều Sơn Ôn khẽ "ừ" một tiếng, nghiêng đầu vào lòng cô, nhắm mắt lại.
Một lát sau Văn Lạc lại hỏi, cô nói không khó chịu như lúc nãy nữa, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp trong lòng Văn Lạc. Văn Lạc nhìn gương mặt ngủ yên bình trong lòng, không nhịn được nghĩ: Kiều Sơn Ôn đã quen với vòng tay của cô rồi.
Ngủ trong vòng tay nhau như ôm gối ôm, Văn Lạc đặc biệt thích cảm giác thân mật và ỷ lại tự nhiên này, thích sự tin tưởng mà Kiều Sơn Ôn dành cho mình.
Sau vài ngày chơi ở Tây Tạng, họ lại đi bãi biển. Không giống lúc ở cao nguyên, không vội vàng, không lịch trình, chỉ nghỉ dưỡng thư giãn.
Ngày có kết quả thi đại học, hai người ở lại khách sạn không ra ngoài, Văn Lạc liên tục làm mới trang web tra cứu điểm. Nhưng đến lúc thật sự có thể xem được thì cô lại không dám nhìn, liền đưa điện thoại cho Kiều Sơn Ôn.
Kiều Sơn Ôn trông có vẻ bình tĩnh hơn nhiều, cô rất tin tưởng Văn Lạc, không chỉ tin cô có thể thi được điểm cao, mà còn tin rằng cho dù cuối cùng không thể cùng nhau đến Đế đô, họ vẫn sẽ bên nhau thật tốt.
588 điểm. Kiều Sơn Ôn hài lòng cong khóe môi.
Văn Lạc cẩn thận lựa chọn, chọn một trường gần nhất với Đại học Đế Đô làm mục tiêu, tương đối chắc chắn. Tảng đá trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống, cô thở phào nhẹ nhõm, ôm chầm lấy Sơn Ôn bên cạnh.
"Hu hu hu......."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!