"Cậu đã hôn mình rồi, vậy khi nào mình mới được hôn cậu đây?"
"Cậu thật là chơi không đúng luật mà..."
"Hội trưởng ơi, mình không còn tâm trí nào học hành nữa rồi."
Văn Lạc đã quấn lấy Kiều Sơn Ôn hỏi suốt cả buổi sáng.
Kiều Sơn Ôn không trả lời lấy một câu.
Văn Lạc cảm thấy Kiều Sơn Ôn quá đáng thật.
Cô hoàn toàn không ngờ được Kiều Sơn Ôn lại dám bạo dạn và ngọt ngào như vậy, khiến tim cô bấn loạn, cảm giác dư âm ngọt ngào vẫn còn chưa tan hết, hoàn toàn không thể nào học vào nổi. Điều Kiều Sơn Ôn sợ nhất chính là cô mất tập trung học hành, ban đầu định giả câm lảng qua, nhưng cuối cùng vẫn phải chịu trách nhiệm với hành động của mình, đành đỏ cả vành tai, nghiêm túc đặt ra điều kiện: "Xem thành tích thi thử học kỳ sau của cậu đã."
Ơ, Kiều Sơn Ôn thật là... chỉ cho quan lớn đốt lửa, không cho dân chúng thắp đèn. Lúc hôn Văn Lạc thì lại đánh úp bất ngờ, đến khi Văn Lạc muốn hôn lại thì lại bắt cô đưa điểm số ra cho xem.
Thật đúng là quan liêu quá mức.
Haiz, mà cũng không còn cách nào khác.
Văn Lạc tuy không quá tình nguyện nhưng cũng đành đáp "được thôi". Bề ngoài thì tỏ vẻ bất mãn, nhưng trong lòng thì sớm đã ngoan ngoãn nghe lời. Việc Kiều Sơn Ôn chủ động hôn cô đã đủ khiến cô đầu hàng hoàn toàn, Kiều Sơn Ôn nói gì, cô đều không thể từ chối.
Kiều Sơn Ôn thật sự rất ngọt ngào. Một hội trưởng vừa ngọt ngào lại vừa lém lỉnh.
Lại có thêm một động lực mạnh mẽ để học tập chăm chỉ, Văn Lạc nghĩ vậy. Cô biết tiến lùi đúng mực, không quá bá đạo, cũng không quá tham lam. Luôn giữ một khoảng cách vừa phải, thoải mái, thỉnh thoảng không kìm được quay đầu nhìn góc nghiêng của Kiều Sơn Ôn, ánh mắt sáng rực nhưng cũng đầy dịu dàng.
Cô cũng rất thông minh, quá trình ôn tập rất suôn sẻ. Sau mười mấy ngày nỗ lực, qua kiểm tra đơn giản của Kiều Sơn Ôn, thành tích các môn học của cô đều tiến bộ rõ rệt, nhặt lại được không ít kiến thức đã bỏ lỡ trước đây.
Cô thông minh đến mức nào ư? Thông minh đến nỗi khiến Kiều Sơn Ôn có chút tiếc nuối, nếu ngay từ đầu Văn Lạc đã học hành nghiêm túc như bây giờ, thì hoàn toàn có thể cùng cô thi vào cùng một trường đại học.
Rốt cuộc cô ấy còn bao nhiêu điểm sáng nữa? Kiều Sơn Ôn bất an nghĩ.
***
Nhanh chóng, kỳ nghỉ đông đã trôi qua một nửa, Tết Nguyên đán sắp đến, không khí ngày Tết dần trở nên rộn ràng hơn. Khoảng thời gian này Kiều Sơn Ôn một mình đi lại giữa nhà họ Văn và nhà mình, việc Nghiêm Linh không về nhà lại trở thành một điều may mắn với cô — cô vốn chẳng mong chờ gì cái gọi là "gia đình đoàn viên". Cô chỉ mong Nghiem Linh đừng về dịp Tết, như vậy, cô sẽ có thể...
Tết là để nghỉ ngơi, dù Văn Lạc có bận học đến đâu cũng phải thư giãn vài ngày. Dạy xong bài toán cuối cùng, ngày mai đã là đêm giao thừa. Tuần tới Kiều Sơn Ôn sẽ không đến nhà Văn Lạc dạy kèm nữa , cô không còn lý do để gặp Văn Lạc nữa sao? Nhưng may thay, Văn Lạc đã hỏi cô từ sớm rằng liệu Tết này cô có ở lại Nam Hoài không.
Cô biết Văn Lạc sắp nói gì, liền bình thản trả lời như thường lệ: "Có."
Thấy rõ ràng là Văn Lạc vui mừng ra mặt, lại hỏi cô: "Tối giao thừa ngày mai, chúng mình cùng nhau đi bắn pháo hoa nhé? Được không? Hội trưởng có phải ở nhà với người lớn không?"
Kiều Sơn Ôn cụp mắt đáp: "Không cần."
"Không cần à..."
"Mình cũng không cần."
Văn Lạc cười một tiếng, liền ngang ngược tuyên bố: "Vậy thì thời gian của cậu là của mình hết rồi."
Kiều Sơn Ôn không đáp, cúi đầu chăm chú sắp xếp lại bài kiểm tra của Văn Lạc. Văn Lạc biết cô đã đồng ý rồi, hội trưởng mà không từ chối tức là đồng ý mà. Trong khoảnh khắc, cô vừa nhẹ nhõm vừa hân hoan. Làm xong bài là đến thời gian nghỉ ngơi, cô liền thừa cơ kiếm chuyện, nắm lấy vạt áo của Kiều Sơn Ôn, lại cầm tay cô đang sắp xếp bài tập mà nghịch nghịch.
Chơi được một lúc, Kiều Sơn Ôn định rút tay lại, Văn Lạc bỗng nghiêng người ôm lấy eo cô, kéo cả người cô vào lòng, cằm gác lên vai cô, lại nhẹ giọng nũng nịu: "Hội trưởng, tối mai cậu đi xem pháo hoa với mình được không?"
Ôm nhau giữa hai người họ giờ đây không còn là chuyện hiếm lạ, đó là một hành động tự nhiên và hợp tình hợp lý. Họ luôn ôm nhau, vì mùa đông rất lạnh, vì dựa vào nhau rất ấm áp, vì cả hai đều mang mùi hương tươi mát. Trong khoảng thời gian Kiều Sơn Ôn làm gia sư ở nhà Văn Lạc, giờ nghỉ trưa đều ngủ ở nhà cô, bị cô ôm eo ngủ trên giường.
Cả hai đều là con gái, những cái ôm như vậy vừa trong sáng vừa không hoàn toàn thuần khiết, bởi vì Văn Lạc đã tỏ tình với Kiều Sơn Ôn rồi, mà Kiều Sơn Ôn cũng biết, Văn Lạc từng vụng trộm hôn lên tai cô.
Lúc này, Văn Lạc hơi cong lưng, tựa cằm lên vai cô thì thầm nhỏ nhẹ, toát lên một cảm giác dính người và ỷ lại, khiến Kiều Sơn Ôn cúi đầu là có thể thấy rõ tai cô đỏ lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!