Chương 14: (Vô Đề)

Văn Lạc đến trường lúc 7 giờ 40, đúng như dự đoán, trên bàn cô đã có một túi giấy màu vàng úa. Văn Lạc có chút tiếc nuối, vì tối qua cô ngủ muộn nên sáng nay thực sự không muốn dậy sớm.

Cô từ tốn mở túi giấy, Hứa Giai Thuần liền ghé qua nhìn thử – bên trong là một chiếc bánh mì nhân kem vị dâu được đóng gói tinh xảo, cùng với một ly sữa đậu nành đã nguội.

Văn Lạc nhướng mày: xem ra hội trưởng đến rất sớm.

"Wow~~" Hứa Giai Thuần khoa trương kêu lên, giọng đầy ghen tị, "Mình tận mắt thấy cậu ấy đặt ở đó."

"Mấy giờ vậy?"

Hứa Giai Thuần đáp: "Tầm 6 giờ rưỡi thì phải."

Văn Lạc có chút bất ngờ: "Cậu đến sớm vậy sao?"

Hứa Giai Thuần mặt mày chán chường: "Tối qua để quên bài thi trong ngăn bàn, sáng nay phải đến sớm làm bù thôi."

"Khi đó mình còn ngái ngủ, thấy cậu ấy bước vào lớp mình, mình còn ngơ ngác cơ. Cậu ấy đi đến chỗ cậu, mình cứ tưởng cậu ấy tìm mình chứ! Không thể không nói, cậu ấy thực sự rất đẹp, mà còn không có chút biểu cảm nào. Quan trọng là làm mình mê mẩn kiểu mỹ nhân cao ngạo ấy, thông minh này, đến mức nhìn đờ cả người. Mình suýt nữa đã đứng lên hỏi cậu ấy có việc gì, ai ngờ cậu ấy chỉ đặt đồ lên bàn cậu rồi quay lưng đi luôn. Trời ơi, mình xấu hổ đến mức không biết trốn vào đâu, may mà kịp thời kiềm chế!

Nhưng sau đó lại ghen tị phát điên! Aaa, Văn Lạc! Tại sao cậu lại hạnh phúc thế hả?"

Văn Lạc bị giọng điệu của cô nàng chọc cười: "Thế mà gọi là hạnh phúc sao? Cậu dễ thỏa mãn quá đấy."

"Đây chính là hạnh phúc mà!" Hứa Giai Thuần tức giận hét lên, "Cậu có biết bao nhiêu chị em xung quanh rồi, giờ lại còn thêm một Kiều Sơn Ôn nữa. Văn Lạc, món nợ tình cảm cậu mắc ở Nam Hoài này, kiếp sau chắc chắn trả không nổi!"

Nợ tình? Văn Lạc bật cười.

Cô nợ tình Kiều Sơn Ôn ư?

Từ "nợ tình" đặt lên người Kiều Sơn Ôn quả thật sai quá sai. Dù thế nào cô cũng thấy không hợp. Văn Lạc lại không khỏi tò mò, một người như Kiều Sơn Ôn liệu có chủ động thích ai không? Nếu thích một người, cô ấy sẽ thế nào? Sau này yêu đương, cô ấy sẽ nắm tay hay hôn ai không? Đúng là khó mà tưởng tượng nổi.

Văn Lạc đính chính: "Mình chẳng nợ tình nợ tèo gì cậu ấy cả, có khi cậu ấy nợ mình thì đúng hơn."

Hứa Giai Thuần "hừ" một tiếng: "Dù không có Kiều Sơn Ôn, thì nợ tình của cậu vẫn là kiếp sau cũng trả không hết."

Văn Lạc nhếch môi, nụ cười phớt lờ nhưng đầy cảm giác "tra đến không thể tra hơn", "Cậu đang nói cái gì thế? Mình chỉ đang kết bạn thôi mà."

Hứa Giai Thuần lườm cô một cái rõ to, "Hừ! Hừ!"

Văn Lạc không thèm để ý nữa, xé túi nhựa bọc bánh mì dâu, cắn một miếng. Bánh mì ngoài giòn trong mềm, tan ngay trong miệng, mùi dâu thơm nức hòa quyện cùng lớp kem ngọt nhưng không ngấy. Bất ngờ là nó rất ngon. Văn Lạc nhìn qua nhãn hiệu trên túi nhựa nhưng không nhận ra thương hiệu này.

Xem ra gu chọn đồ ăn của Kiều Sơn Ôn cũng không tệ. Hôm qua tặng đồ cũng ngon. Cô còn nghĩ người khô khan như cậu ấy chắc chẳng để tâm đến chuyện ăn uống, miễn sao ăn được là được.

Còn nữa, nhà cậu ấy dùng loại nước giặt gì vậy?

Hôm nay Văn Lạc mặc đồng phục, vừa khéo là bộ mà Kiều Sơn Ôn giặt cho cô hôm qua. Vừa mặc vào, Văn Lạc đã cảm thấy rất thơm, mỗi lần di chuyển, mùi hương thoang thoảng cứ thế len lỏi. Hương thơm như mùi chanh, pha lẫn chút gì đó giống mùi dạ lý hương thoảng qua trong cơn gió lạnh mùa thu. Nhẹ nhàng, thanh mát, vấn vương mãi không thôi.

Văn Lạc nhấp ngụm sữa đậu nành, chống cằm nghĩ: vậy trên người Kiều Sơn Ôn cũng là mùi hương này sao?

***

Liên tiếp mấy ngày liền, Văn Lạc không gặp được Kiều Sơn Ôn.

Dù trong trường vẫn đang lan truyền nóng hổi những tin đồn về họ. Nào là giữa Kiều Sơn Ôn và Văn Lạc đã xảy ra chuyện gì, nào là tại sao Văn Lạc bắt nạt Kiều Sơn Ôn, Kiều Sơn Ôn lại không thể không nhượng bộ... và vô số lời đồn khác.

Đối với Văn Lạc mà nói, dường như mọi thứ đã quay trở về như trước đây, cô và Kiều Sơn Ôn bị tách ra thành hai người ở hai thế giới khác nhau, không còn bất kỳ liên hệ nào. Nhưng mỗi ngày bữa sáng đặt sẵn trên bàn học vẫn là minh chứng rõ ràng rằng Kiều Sơn Ôn bị cô nắm giữ một bí mật nào đó mà không ai hay biết. Nó cũng chứng minh rằng cái đêm hôm đó, câu chuyện bí mật ấy thực sự đã xảy ra, nơi hai đường thẳng song song giao thoa.

Đôi lúc, Văn Lạc cũng cảm thấy kỳ lạ. Kiều Sơn Ôn sợ người khác biết cô ấy đã khóc đến vậy sao? Dù rằng đó không chỉ đơn thuần là khóc, mà là ôm lấy cô, khóc và cầu xin cô đừng chết. Nhưng điều đó cũng chỉ là phản ứng bình thường trong lúc hoảng loạn mà thôi.

Quả là một người có ý thức thần tượng nặng nề.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!