Chương 10: (Vô Đề)

Văn Lạc xuống tầng hai, từ xa đã nghe thấy tiếng vang từ nhà vệ sinh, cô nhanh chóng bước tới và quả nhiên thấy Kiều Sơn Ôn đang đứng trước bồn rửa mặt, dùng khăn giấy lau mặt. Bên cạnh, Kỳ Mạn đang khoanh tay tựa vào tường, nhìn Kiều Sơn Ôn với vẻ đắc ý khi thấy người gặp họa.

Quả nhiên là cô ta.

"Kiều Sơn Ôn." Văn Lạc bước thẳng vào, vẻ mặt Kỳ Mạn vốn đang ngạo nghễ lập tức cứng đờ. "Văn Lạc?"

Kiều Sơn Ôn hơi khựng lại khi nghe thấy tên mình, cô không nhìn Văn Lạc, cúi đầu thấp hơn.

"Bữa sáng cậu đưa tôi sao lại ướt hết thế này?"

Văn Lạc phớt lờ Kỳ Mạn, đi thẳng đến trước mặt Kiều Sơn Ôn, giọng điệu tỏ vẻ không hài lòng, "Cậu định đối phó qua loa với tôi vậy sao? Dù có mưa đi nữa, cậu cũng nên giữ đồ của tôi thật cẩn thận chứ, không hiểu điều đó à?"

Văn Lạc đứng quay lưng về phía Kỳ Mạn, dáng vẻ hùng hổ dọa người không chút cảm thông, vô cùng bá đạo.

Kiều Sơn Ôn siết chặt khăn giấy trong tay, cuối cùng ngẩng lên nhìn cô. 

Vốn dĩ dùng hết sức lực để dựng lên lớp vỏ phòng ngự, nhưng điều mà cô đụng phải không phải là sự sắc nhọn mà cô tưởng tượng, mà là ánh mắt nhẹ nhàng của Văn Lạc.

Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của Văn Lạc không chứa sự hung dữ nào, mà chỉ chăm chú nhìn vào cô.

"Ồ, cậu nói, là Kỳ Mạn tạt nước?" Văn Lạc tự mình nói như đang suy ngẫm.

Kiều Sơn Ôn dần hiểu được ý định của cô.

Văn Lạc quay người lại, cau mày buông một tiếng "Chậc": "Kỳ Mạn, cậu đang làm gì vậy?"

Sự giận dữ trong ánh mắt Văn Lạc khiến Kỳ Mạn hoảng hốt. "Tôi đâu có biết cậu ta đem bữa sáng cho cậu!"

"Ồ, tôi cứ tưởng cậu biết đấy," Văn Lạc nói, "Chúng ta dù sao cũng từng chơi với nhau từ nhỏ, cậu lại chẳng hề quan tâm chút nào đến tình hình tôi hiện giờ sao? Không biết tôi từng bị mấy tên lưu manh đâm một nhát, phải nằm nhà ba tháng trời à?"

Kỳ Mạn chột dạ đến tim đập bình bịch, biểu cảm lo lắng lộ ra trên khuôn mặt lạnh lùng, vốn luôn cao ngạo của cô, trông thật khôi hài.

Văn Lạc nén cười, nói tiếp: "Tôi chưa tìm ra thủ phạm, nên đành đến nhờ Kiều Sơn Ôn, giờ cậu ấy đang làm công cho tôi để trả nợ, phải làm chân chạy, làm mấy việc vặt đến khi tôi vui mới thôi. Dù chỉ là làm công trả nợ, nhưng tất nhiên, chỉ mình tôi được phép khi dễ cậu ấy. Cậu làm vậy chẳng phải quá coi thường tôi sao? Ngay cả việc đơn giản là đưa bữa sáng cũng không được yên, nếu lần sau cậu tạt thêm cả chậu mực lên người cô ấy, chẳng lẽ tôi cũng phải chịu ướt mực luôn à?"

Không đợi Kỳ Mạn biện minh, Văn Lạc như bắt được tín hiệu nào đó, đột nhiên nghiêm túc hẳn lên, nhìn chằm chằm vào Kỳ Mạn, "Không đúng, cậu có thù oán gì với cậu ấy sao? Sao lại nhiều lần gây sự với cậu ấy như vậy? Ồ! Đám du côn lần trước chẳng lẽ..."

"Không phải!" Kỳ Mạn vội vàng cao giọng, hấp tấp đáp lại mà chẳng kịp nghĩ, "Tôi không có gây chuyện với cậu ta, nước không phải tôi hắt, là do La Nghĩa làm!"

Văn Lạc hỏi: "La Nghĩa là ai?"

"Là La Nghĩa lớp 12/16. Hôm trước ở phòng đọc sách, cậu ta cũng có mặt, chính cậu ta đề nghị chặn Kiều Sơn Ôn, tạt nước cũng là do cậu ta. Cậu ta cứ lải nhải bên tai tôi, tôi nhất thời ấm đầu mới đồng ý để cậu ta mượn danh nghĩa của tôi!"

Văn Lạc suy nghĩ một lúc, "Thật không?"

"Thật, thật sự là cậu ta mà!" Tiểu đệ của Kỳ Mạn nhanh chóng phụ họa: "Cậu ấy từng tỏ tình với Kiều Sơn Ôn nhưng bị từ chối, tức giận quá nên muốn trả thù, suốt ngày nói xấu Kiều Sơn Ôn trước mặt chị Mạn, luôn tìm cách xúi giục chị Mạn gây sự với Kiều Sơn Ôn, tôi nhìn mà còn thấy không chịu nổi!"

Mọi người đều không dám nói, nhưng ba tháng trước chính hắn cũng là người đứng sau chuyện kia, bảo rằng muốn tìm người dọa Kiều Sơn Ôn để cô ấy chịu thua. Kỳ Mạn vốn đã ghét sự kiêu ngạo lạnh lùng của Kiều Sơn Ôn, nghe lời khích bác ấy nên đồng ý. Ý định ban đầu chỉ là dọa thôi, nhưng ai mà ngờ, đám du côn đó lại ra tay thật, gây ra vụ ầm ĩ đến nỗi Văn Lạc, người không nên động đến nhất, lại bị đâm thương tích.

Chuyện xảy ra dưới danh nghĩa của Kỳ Mạn, cũng là do cô ta đồng ý nên người ta mới dám làm. Điều đó khiến Kỳ Mạn sợ đến mức trốn trong nhà hai tháng, sau khi bố cô ta dàn xếp xong mới dám trở lại trường. Bị bố mẹ mắng thậm tệ, từ đó Kỳ Mạn có thu liễm hơn ở trường, nhưng tính cách vẫn không thay đổi, dễ dàng nổi nóng, lại bị La Nghĩa kích động liên tục, Kỳ Mạn làm sao mà chịu đựng nổi.

Văn Lạc gật đầu, "Xem ra thật sự không phải cậu, thế thì bữa sáng khỏi cần cậu đền nữa."

Kỳ Mạn thở phào nhẹ nhõm, không ngờ Văn Lạc lại dễ nói chuyện đến vậy.

Nhưng vừa vui chưa đầy một giây, Văn Lạc đã tiếp tục: "Vậy nên, mọi người đều hiểu lầm rồi, cậu phải đăng bài công khai xin lỗi giải thích rõ ràng, nói rằng lần này chỉ là hiểu lầm, cậu với Kiều Sơn Ôn không hề có thù oán gì, sau này cũng sẽ không làm ra những hành động dễ gây hiểu lầm nữa. Sau này thông minh lên chút, đừng để người ta dắt mũi nữa."

Bắt cô phải công khai xin lỗi Kiều Sơn Ôn?????

Còn nữa, Văn Lạc đang nói cô ngu ngốc sao???

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!