Chương 26: Anh Đâu Có Nói Là Hôn Lên Má.

Vương Chấn Phong ngả người vào ghế , hai chân gác lên bàn. Phía trước là hai tên con trai đang đau đớn rên rỉ dưới sàn. Vương Chấn Phong đang bận suy nghĩ xem làm thế nào cho hả cơn tức này.

"Khốn kiếp, mình còn chưa làm đến mức ấy"

Nhớ đến đoạn phim máu nóng của anh lại dồn lên.

-Đánh tiếp cho tôi , chặt hai tay của bọn nó đi.

-Vương thiếu, Vương thiếu. Xin cậu tha cho bọn tôi đi.

Một người vệ sĩ đến gần nói vào tai anh

-Nếu đánh tiếp có án mạng mất thiếu gia.

Anh đến gần lấy chân đạp lên bàn tay của một tên

-Ai bảo bọn mày làm thế?

Hai tên nam sinh nhìn nhau phân vân rồi đồng loạt lắc đầu chối

-Không ai cả , do chúng tôi tự làm.

-Được, vậy càng tốt. Tự làm tự chịu.

Anh ra hiệu cho hai người vệ sĩ, hai tên dưới sàn lại chịu một trận đòn như muốn chết đi sống lại. Vương Chấn Phong chau mày, hai tên này thề chết không mở miệng có lẽ cũng không phải quân tử gì, chỉ có khả năng động đến lợi ích mới buộc chúng ngậm miệng.

"Hừm…giết người mà không ở tù tao cũng chẳng phí sức đánh đập bọn mày làm gì"

-Đừng bao giờ để tao nhìn thấy bọn mày trong cái trường này nữa

Suốt một tuần lễ Lâm Thinh Thinh chỉ gặp Vương Chấn Phong vào mỗi buổi sáng, còn lại ngày nào anh cũng về khi cô đã ngủ say. Lâm Thinh Thinh nghe mọi người trong nhà nói Vương thiếu dạo này đã nghiêm chỉnh đến công ty học việc rồi.

Như vậy thật tốt , ngày nào cũng không bị Vương Chấn Phong làm phiền nữa. Nhưng chỉ còn một việc khiến cô bận tâm , đó là không biết đến bao giờ "ông chủ" mới cho cô trở lại trường học nữa.

Đang mải mê suy nghĩ , Lâm Thinh Thinh thấy phía dưới sân xe của Vương Chấn Phong vừa vào cổng. Hôm nay anh về sớm , Lâm Thinh Thinh nhất định tranh thủ nói bàn bạc lại việc đi học. Cô không có ước muốn làm hầu gái cả đời.

Vương Chấn Phong thấy cô lấp ló phía sau , anh vào phòng cố tình không đóng cửa. Quả nhiên Lâm Thinh Thinh cũng lỉnh vào theo.

-Lén lén lút lút như tên trộm làm gì?

Vương Chấn Phong nới lỏng cà vạt rồi thoải mái ngồi xuống , Lâm Thinh Thinh vòng vo bắt chuyện

-Hôm nay anh về sớm thế?

Anh nhìn cô cười cười

-Thế nào? Nhớ anh?

Nụ cười trên mặt cô cứng đơ , bụng bảo dạ hôm nay dù thế nào cũng phải nhịn tên này. Vương Chấn Phong vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh.

-Đến đây.

Lâm Thinh Thinh ngoan ngoãn ngồi xuống, cô vừa định mở lời thì Vương Chấn Phong đưa cho cô một phong bì.

-Tiền lương tháng này của em.

-Lương?

Cô dán chặt mắt vào phong bì trên tay anh, Vương Chấn Phong nhanh tay rút lại

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!