Chương 20: Được. Anh Giúp Em Trốn.

Người này cũng thật hào phóng. Lâm Thinh Thinh thầm nghĩ, cô lắc đầu.

-Không thích hợp cuối cùng cũng là không thích hợp. Dù sao cũng cám ơn anh. Rất vui được làm bạn với anh.

Lâm Thinh Thinh xoay người bước ra phía cửa. Tử Phóng thấy hơi kỳ lạ, anh ta nắm tay Lâm Thinh Thinh kéo cô lại

-Em định làm gì?

Chần chừ sau vài giây suy nghĩ cô nhỏ giọng

-Tôi muốn trốn khỏi đây.

-Được. Anh giúp em trốn.

Cô nhìn nụ cười thân thiện của Tử Phóng thở phào, cô chỉ sợ Tử Phóng hỏi sâu xa nguyên nhân như thế thật khó xử. Nhưng anh ta không cần biết lý do, liền quyết định giúp cô, đúng là bạn tốt. Lâm Thinh Thinh cảm động muốn chết.

-Hai Bím quê mùa, em ra đây cho anh.

Đang cảm xúc dạt dào, cô giật bắn mình nghe giọng Vương Chấn Phong oang oang trên hành lang. Kèm theo tiếng giáo viên hét chói tai

-Vương Chấn Phong, không được la hét, đây là nhà em à?

Tùy tiện, con người biến thái siêu tùy tiện sắp tìm đến cửa. Lâm Thinh Thinh nhìn Tử Phóng. Anh ta mà thấy cô ở đây cùng con trai nhất định lên cơn mất.

Không biết Tử Phóng sợ hay tâm lý mà anh ta đến giường cuối cùng nằm lên giường kéo rèm lại. Trước khi nằm xuống vẫy tay với cô

-Gặp em sau.

Rầm

Ngay sau đó cửa phòng bị Vương Chấn Phong mạnh bạo đẩy mạnh. Anh thấy Lâm Thinh Thinh đang ngồi trên giường, nét mặt xanh xao. Vương thiếu chau mày hai tay đút túi thong dong đến gần từ trên nhìn cô gái đang ngồi.

-Sao thế? Không khỏe à?

Tim Lâm Thinh Thinh đập như điên , vừa sợ anh nổi cơn điên , vừa sợ Tử Phóng bị phát hiện. Nhưng may mắn ánh mắt Vương Chấn Phong hoàn toàn tập trung chú ý vào cô. Lâm Thinh Thinh gật đầu.

-Hơi chóng mặt nên vào đây, không ngờ ngủ quên mất.

Vương Chấn Phong nhíu mày, nhưng nét mặt đã bớt căng thẳng. Anh đưa một tay nâng cằm Lâm Thinh Thinh nhìn ngang ngó dọc.

-Còn tưởng em dám bỏ trốn. Sau này không khỏe thì nói với anh.

Lâm Thinh Thinh gật đầu cho qua chuyện, cô xuống giường muốn nhanh chóng rời khỏi đây.

-Khoan đã.

Vương Chấn Phong thoáng đưa ánh nhìn đến cái rèm phía cuối phòng. Anh đến tận nơi một tay đưa lên nắm lấy tấm rèm. Lâm Thinh Thinh hét lên

-Vương Chấn Phong

Nhưng không kịp, tấm rèm bị kéo mạnh. Lâm Thinh Thinh muốn bất tỉnh tại chỗ. Mặt cô trắng bệch, chiếc giường bên đó trống không, Tử Phóng đã biến đâu mất. Vương Chấn Phong quay lại bên cô

-Em hét cái gì?

-Tôi…Tôi mệt quá, muốn về nhà.

Vương Chấn Phong nhìn thấy mặt cô một màu trắng bệnh, anh lôi Lâm Thinh Thinh ra cửa.

-Hôm nay tha cho em, sau này để anh không tìm ra nhất định ăn đòn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!