Chương 15: Em Muốn Tự Lên Hay Anh Bế Em ?

-Phải có việc gì mới tìm con được hay sao?

-Nếu là việc kêu cháu dọn về nhà thì bà không cần nói nữa.

Bà nội Vương tức giận đập bàn. Lâm Thinh Thinh giật bắn mình. Giọng bà nghiêm khắc

-Con là con cháu nhà họ Vương ta, không ở nhà lại dọn ra ngoài lêu lỏng còn ra thể thống gì không?

Bà nội anh chỉ tay sang cô

-Còn đem những người không rõ lai lịch về nữa. Chẳng ra làm sao. Lập tức đuổi cô ta ra khỏi đây rồi về nhà , mỗi ngày vào công ty học việc cho ta.

Vương Chấn Phong không tức giận cũng chẳng nghe lời. Anh cười cười nhìn bà nội

-Cha còn có thể mang hai người về nhà nuôi, cháu chỉ muốn một cô gái có gì to tát đâu.

Bà Vương giận tái mặt , chỉ tay vào Vương Chấn Phong

-Hỗn xược. Con học đâu ra cái kiểu ăn nói đó. Đúng là loạn rồi mà.

-Lão phu nhân bớt giận.

Quản gia Từ can ngăn. Bà Vương liếc nhìn Vương Chấn Phong rồi nhìn Lâm

Thinh Thinh hậm hực bỏ về.

Xe bà Vương đi khỏi, mọi người trong nhà mới thở phào. Lâm Thinh Thinh rút lui êm thắm lên phòng. Gia đình Vương Chấn Phong quá phức tạp, cô tuy không hiểu nội tình nhưng nhìn vào cũng thấy không hạnh phúc gì. Chỉ được cái nhiều tiền, nghĩ tới đây cô bất giác thở dài.

-Em ngồi ngớ ngẩn thở dài cái gì?

Lâm Thinh Thinh giật bắn, không biết từ khi nào Vương Chấn Phong đã ngồi kế bên giật giật tóc cô.

-Vương đại thiếu gia, tôi nhớ phòng tôi có cửa mà nhỉ?

-Đi thôi.

Không để ý tới lời chất vấn của Lâm Thinh Thinh , Vương Chấn Phong kéo tay cô lôi ra khỏi phòng

-Bỏ ra, anh làm gì thế? Tôi không đi đâu.

Anh kéo cô ra đến sân, Lâm Thinh Thinh xanh mặt thấy chiếc mô tô đang hiên ngang đợi cô.

Anh đội mũi bảo hiểm cho cô. Lâm Thinh Thinh e ngại mãi không lên xe.

-Em muốn tự lên hay anh bế em ?

-Tôi tự lên , tự lên.

-Ôm chặt anh. Có rớt dọc đường anh không dừng lại nhặt đâu.

Không đợi Lâm Thinh Thinh trả lời Vương Chấn Phong khởi động xe phóng như bay ra khỏi cổng. Cô muốn rớt tim ra ngoài ôm chặt lấy anh. Vương đại thiếu gia cười đắc ý , anh tự dặn lòng cô càng ôm chặt, anh càng chạy nhanh.

-Này, hai bím. Mau tỉnh lại đến nơi rồi.

Lâm Thinh Thinh hai tai ong ong , cô mở mắt thấy Vương Chấn Phong đang vỗ vỗ vào má cô. Lâm Thinh Thinh tỉnh người hất tay anh

-Vương Chấn Phong, anh chạy lấy giải à, có biết nguy hiểm lắm không?

-Em lo lắng cho anh?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!