Ọt…ọt…ọt
-Hix…mày đừng làm phiền tao nữa mà!
Lâm Thinh Thinh đau khổ nghe cái bụng nỉ non về cơn đói , mồ hôi rỉ ướt khuôn mặt trấn ngần, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt như những ánh sao nhỏ trên trời bị mây mù che mờ do…cơn đói. Đôi rèm mi dài làm cho đôi mắt thêm sâu và toát lên vẻ cuốn hút, nếu lúc này ai nhìn thấy sẽ nhìn ra một tiểu thư đang lạc mất bọn người hầu và bị cơn đói ghé thăm.
-Thỏ trắng ơi…thỏ trắng
Lâm Thinh Thinh dằn cơn đói nặn ra một nụ cười xoa đầu đứa nhóc rồi đưa cho nó chiếc bóng bay cuối cùng trên tay. Thằng nhóc hớn hở chạy về phía mẹ nó. Người phụ nữ xinh đẹp quay sang hướng cô, theo phản xạ Lâm Thinh Thinh nở nụ cười "thương mại" rồi cũng đưa tay lên vẫy vẫy, lúc này cô mới nhận ra hành động hơi thừa thải của mình, vì không như cô tưởng thượng, không ai chiêm ngưỡng nụ cười của cô cũng như nhìn cô mà tưởng tượng ra một tiểu thư con nhà nào đó, lý do rất thực tế, vì Lâm Thinh Thinh chỉ có cái vỏ là giống con nhà đài các còn bên trong bụng nó toàn…rau luộc, một điều nữa là vì cô không mặc một chiếc váy xinh đẹp đắt tiền nào mà đang khoát bộ dạng của một con thỏ từ đầu tới chân, Lâm Thinh Thinh đang làm việc "giấu mặt" để kiếm tiền nuôi sống cái bụng rỗng .
-Nè, hết bóng rồi cô không đi lấy thêm đi đứng đó làm gì?
-Vâng!
Lâm Thinh Thinh như vừa bước ra từ thế giới nào đó, lạch bà lạch bạch chạy đi bơm bóng trong khi cái bụng vẫn đang réo inh ỏi
-Anh à bóng bay kìa mua cho em đi anh !
Từng cơn da gà nổi lên bần bật khi thấy một con nhỏ đầu vàng hoe đang nũng nịu với một tên con trai đang đứng trước mặt
-Bao nhiêu?
Không thấy cô trả lời người thanh niên giọng mất kiên nhẫn:
-Tôi hỏi bao nhiêu một cái?
Lâm Thinh Thinh giật mình thôi gián mắt vào "người đẹp" lúng túng nhìn sang người nam đi cùng.
-Ơ…. cái này tặng…không có bán
-Vậy đưa đây một cái.
Nó nhìn người con trai ăn nói có vẻ ngạo mạn nhưng khuôn mặt lại thanh tú hơn cả cô gái đi cùng, mái tóc dài có lẽ sẽ là một thứ đạo cụ đắc lực nếu hắn có tham gia hóa trang vào một trong tứ đại mỹ nhân của Trung Quốc.
Bốp
-Á….
Lâm Thinh Thinh đang ngẩn ngơ thì giật mình bởi một cái đấm thật mạnh vào đầu cô, mà đúng hơn là cái đầu thỏ cô đang đội.
-Này, anh có bị thiểu năng không hả? Không thấy người ta đang chờ sao cứ đứng đó? Đưa bóng đây
Tên con trai trước mặt nghĩ người bên trong con thỏ là nam.
-"Hừ cái tên ngạo mạn này"
- Lâm Thinh Thinh nghiến răng
-Nè.
Một tay đưa bóng , một chân Lâm Thinh Thinh dẫm nguyên bàn chân thỏ lên đôi giày trắng muốt của anh ta.
-Á, cái tên đần này…
Người con trai chỉ kịp kêu lên là cô đã lạch bạch chạy hết tốc lực thoát thân và ngạc nhiên là chẳng ai đuổi theo mình cả.
-Phù mệt quá.
Lâm Thinh Thinh uể oải nhấc từng bước vào khu hẻm nhỏ nơi có nhà trọ mà hai cha con cô "cư ngụ" , những ánh đèn của thành phố dần mất hẳn nhường chỗ cho ánh sáng lập lèo của khu xóm nhỏ, đã không dưới một lần Lâm Thinh Thinh nhận thấy tuy cùng một thành phố nhưng thế giới bên ngoài và con xóm nhỏ này là hai thế giới hoàn toàn trái ngược.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!