**********
Trong đại sảnh bầu không khí trở nên căng thẳng, im lặng đến mức có thể nghe cả âm thanh của tiếng tim đập của từng người một...
"thịch! Thịch.. !!"
Tiểu lục tử vừa bước vào nhìn thấy không khí đại sảnh có chút kì lạ, còn mọi người lại bất động, hắn liền chạy đến bên cạnh Dinh Hạo.
"vương gia! có chuyện gì sao, mọi người" Tiểu lục tử lên tiếng hỏi, nhưng không nghe thấy Dinh Hạo trả lời, còn đang chăm chú nhìn cái gì đó nên hắn cũng nhìn theo.
"Mạc Nhi! cái bàn sao lại..." Tiểu lục tử bất ngờ, ánh mắt thì không rời khỏi cái bàn bị gãy, bàn tay thì níu lấy tay áo Mạc Nhi.
Mạc Nhi kéo hắn sang một bên "tên ngốc này sao không xem kỹ tình hình, lại lên tiếng nói bừa".
"Lãnh Nhược Y ta có điểm nào không xứng với Âu Dương Đình đại hiệp ngươi"
Lãnh Nhược Y đứng dậy rời khỏi ghế, đau lòng cùng tức giận nhìn Âu Dương Đình, nước mắt cũng sắp rơi.
Nhìn thái độ cố chấp của Âu Dương Đình trái tim nàng như bị ai bóp thật đau, hắn cự tuyệt là điều nàng đã biết trước nhưng khi đến đây nàng vẫn mang tâm trạng hi vọng hắn sẽ tự nguyện thú nàng, sai chăng khi yêu hắn, dù biết hắn là độc dược nhưng nàng lại lún quá sâu.
Nàng từ trước khi biết cái gì là chân ái thì tâm đã khắc ghi hình bóng hắn, hắn là tất cả cuộc đời nàng vừa là phụ thân, là sư phụ, là huynh trưởng, còn là người nam nhân nàng muốn sinh con đẻ cái, muốn một đời một kiếp chung sống đến bạc đầu, Lãnh Nhược Y nàng không thể quay đầu lại, nàng đã trúng độc quá sâu.
"Âu Dương Đình! giao ước giữa ta và ngươi, chắc ngươi còn nhớ" Lãnh Nhược Y mỉm cười nhìn hắn.
Âu Dương Đình im lặng không trả lời, đương nhiên hắn còn nhớ, đó cũng là lý do hắn lẫn tránh nàng. Trừ Thanh Nguyệt và Thu Phong hiểu rõ sự tình thì Dinh Hạo cùng người khác rất hiếu kỳ về giao ước của hai người họ.
"Vèo..!!"
Lãnh Nhược Y lướt qua người Âu Dương Đình, đi tới cửa nàng liền vun tay ra. Một dãy lụa đỏ liền phóng tới xe ngựa, sau khi nàng thu hồi dãy lụa lại, chỉ thấy...
"Bịch..!! " Lôi Trích Tinh bị Lãnh Nhược Y ném vào đại sảnh.
Lôi Trích Tinh nhìn thấy Âu Dương Đình rất bất ngờ, cả người yếu ớt nhợt nhạt, miệng thì run run nhưng vẫn gượng nói.
"tiểu sư đệ! đã lâu không gặp"
Âu Dương Đình lại càng sửng sốt, tức giận nhìn người trước mặt, tức khắc hắn chạy tới trước mặt kéo Lôi Trích Tinh đứng dậy, mặt đối mặt.
"là ngươi, còn dám xuất hiện trước mặt ta" Âu Dương Đình tức giận, ánh mắt đầy sát khí nhìn Lôi Trích Tinh sau đó ném Lôi Trích Tinh xuống đất.
"không phải người tài giỏi lắm sao, cũng có ngày này"
Mọi người hơi ngạc nhiên với sự thay đổi của Âu Dương Đình, họ chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt giận dữ này của hắn trước đây.
"ta bị trúng kế của hai tên khốn kia nên mới lâm vào tình trạng vạn kiếp bất phục" Lôi Trích Tinh tay chống trên đất, cả người đau đớn chật vật, cố gắng cầu xin Âu Dương Đình
"tiểu sư đệ! ta biết ngươi rất hận ta, xin ngươi giết ta đi, giờ ta không khác gì một phế nhân" Hắn không có can đảm tự mình kết liễu chỉ đành nhờ Âu Dương Đình.
"như vậy mà ngươi đã không chịu nổi, năm đó chuyện ngươi làm với tam sư tỷ còn gấp trăm ngàn lần" Âu Dương Đình liếc nhìn Lôi Trích Tinh.
Năm đó hắn cưỡng đoạt tấm thân xử nử của tam sư tỷ, khiến nàng ôm hận mà chết, còn đại sư huynh lưu lạc thiên nhai.
"chỉ trách người nàng ta yêu là Lãnh Kiến Nam" Lôi Trích Tinh nhắc đến lỗi lầm của mình nhưng không thấy hổ thẹn còn mạnh miệng, liếc nhìn Âu Dương Đình.
"câm miệng! ngươi không có tư cách nhắc đến tên đại sư huynh" Âu Dương Đình tức giận nắm lấy cổ áo Lôi Trích Tinh đang vật vã trên đất, giờ này Âu Dương Đình mới phát hiện thần sắc kì lạ của Lôi Trích Tinh.
"đoạn trường cốt" Âu Dương Đình kinh ngạc nhìn Lãnh Nhược Y, hắn mơ hồ đã hiểu ra dụng ý của Lãnh Nhược Y khi đưa Lôi Trích Tinh đến gặp hắn
"đây chính là cá cược mà Y nhi giành cho người, sự phụ"Lãnh Nhược Y mỉm cười lên tiếng, nàng lại đặc biệt nhấn mạnh hai chữ sau cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!