**********
Mặt trời nhô cao, xuyên thẳng vào ngôi nhà trúc đơn sơ là những ánh nắng chói mắt, đây là thời điểm tốt nhất cho việc phơi thảo dược.
Thanh Nguyệt đang hí hửng huýt sao, mắt dõi nhìn chú chim non trước mắt, còn tay không ngừng đảo mớ thảo dược trong thố. Tiếng huýt sáo của Thanh Nguyệt cùng tiếng chim hót tạo nên một giai điệu thật du dương.
Làm cho tâm tình của hai nam tử đang ngồi uống trà trong đại sảnh cũng thư thái.
Trong đại sảnh không trang trí nhiều, chỉ treo vài bức tranh chữ, còn chính diện là một bàn trà nhỏ, bên phải là chiếc ghế dựa giành cho gia chủ, hai bên đại sảnh có hàng ghế giành cho khách, ngoài cửa thì đặt một chậu trúc nhỏ.
"hu...u..u...!!!"
"cộp...! cộp..!"
Tiếng bước chân dồn dập, cùng tiếng khóc nức nở vang lên dọc theo từ hành lang đến đại sảnh, đã phá hủy đi bầu không khí yên bình buổi sáng.
Càng tiến lại gần đại sảnh tiếng khóc càng lớn, càng thêm nức nở.
"hu.. hu...u..!!"
Bên ngoài Thanh Nguyệt mãi mê huýt sáo bất đắc dĩ ngưng lại, nhìn "người cộng sự nhỏ" đang vội bay vì kinh hãi.
"lại bắt đầu" Thanh Nguyệt hắn lắc đầu thở dài một hơi, rồi tiếp tục phơi thuốc.
Dinh Hạo cùng Âu Dương Đình chén đã đưa đến miệng cũng phải dừng lại, nhìn người đang tiến vào. Cái điệp khúc quen thuộc này ngày nào họ cũng nghe, nghe mãi thành quen..
"vương gia ! nô tài không muốn ở chung với tên này, sáng nào hắn cũng đá nô tài xuống giường" tiểu lục tử vội chạy đến trước mặt Dinh Hạo nắm lấy tay áo hắn cáo trạng, chỉ tay về phía Thu Phong đang ngái ngủ đi tới.
"ai đá ngươi chứ, ngươi nghĩ ta rãnh vậy sao.. tự mình té xuống giường, còn đổ lỗi người khác" Thu Phong hành lễ với sư phụ mình rồi quay sang nhìn Tiểu lục tử.
"ngươi tưởng ta ngu, hôm trước cho là vậy đi, nhưng hôm nay vết bầm trên mông ta rõ ràng là dấu chân, không phải của ngươi thì của ai"
"nói ta đạp ngươi, vậy ngươi có dám chứng minh" Thu Phong mỉm cười xấu xa nhìn tiểu lục tử, giọng điệu trêu chọc.
"làm sao chứng minh" tiểu lục thắc mắc nhìn Thu Phong.
"rất đơn giản, trước mặt mọi người cởi quần ngươi ra, rồi so sánh vết bầm trên mông ngươi và bàn chân ta xem có giống nhau" Thu Phong rất tự tin, hắn biết tiểu lục tử sẽ không có gan làm việc đó.
Hắn đường đường là một nam nhân, bắt hắn cởi quần trước mắt mọi người, còn gì là mặt mũi, tên Thu Phong này cố ý làm khó hắn.
"vương gia! người xem hắn... hắn đang bắt nạt ta" tiểu lục tử vừa khóc vừa chỉ tay về phía Thu Phong, tay còn lại thì giựt giựt tay áo của Dinh Hạo không buông, khóc như một tiểu cô nương.
"ai bắt nạt ngươi, nếu không dám thì đừng có lải nhải trước mặt ta, ta phải giúp sư đệ phơi thuốc" Thu Phong sau khi nói xong hành lễ với Âu Dương Đình rồi đi ra ngoài sân.
Mạc Nhi bên ngoài đi vào, nhìn thấy Thu Phong đi ra, nàng mỉm cười nhìn hắn, rồi bưng dĩa bánh do đích thân nàng làm đặt trên bàn, quay sang nhìn Tiểu lục tử nói.
"tiểu lục ngươi sáng nào cũng làm phiền vương gia, không thấy mệt sao"
"Mạc Nhi ngay cả ngươi cũng bắt nạt ta"
"ta có sao" Mạc Nhi mỉm cười nhìn Tiểu lục, rồi lui về bên cạnh Dinh Hạo.
"ta... không nói chuyện với ngươi" Tiểu lục tức giận xoay người đi ra ngoài.
Dinh Hạo mỉm cười đưa bánh vào miệng, hắn không ngờ Mạc Nhi lại nấu ăn ngon như vậy không kém gì những đầu bếp năm sao của hắn trước đây.
"cộp... cộp..!!!"
Thanh Nguyệt từ bên ngoài chạy vào thì va vào người tiểu lục tử.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!