************
Hạo vương phủ.
Mắt trời dần xuống núi, những tia nắng yếu ớt trong ngày cũng muốn lịm tắt. Dinh Hạo một mình ngồi trong hoa viên, nghĩ đến thế cuộc hiện nay.
Trong tay Lăng Thiên Phong đang nắm giữ hơn năm mươi vạn quân. Chỉ cần hắn hạ lệnh thì ba mươi vạn quân của Lục Kỳ Doanh chưa tới tuần trăng đã có mặt ở kinh thành.
Trong khi đó binh lực trong kinh thành và Mộ Dung gia gọp lại chỉ bằng một phần ba của Lăng Thiên Phong.
Chưa nói đến hai mươi vạn tử sĩ ở Quế Nam, dũng mãnh và mức độ dai lì của họ, hắn đã thử qua, một người có thể địch lại mười người, tuyệt đối lợi hại.
Nhưng đau đầu nhất vẫn là tình trạng hiện tại của phụ hoàng hắn, nhiều ngày trôi qua mà bên phía mẫu hậu lại không có tin gì. Sư phụ vào cung mấy ngày cũng không thấy về.
"sáng giờ, ngươi đã đi đâu"
Lúc Dinh Hạo ngẩn đầu lên thì nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Nhan Song Song, đang khó chịu nhìn hắn.
"sáng ra đã nhớ đến ta rồi sao, thê tử" Dinh Hạo mỉm cười nhìn Nhan Song Song.
"ha...a..!!! " Nhan Song Song ngạo nghễ cười to
"ngươi chưa tỉnh ngủ sao"
"dâm tặc! tốt nhất đừng để ta nắm được yếu điểm nào của ngươi, lúc đó ta nhất định sẽ đá ngươi ra khỏi Hạo vương phủ"
"hứ..." Nhan Song Song bị Dinh Hạo chọc giận nên bỏ đi.
"dâm tặc! Hắn đã làm gì chứ, cường bạo nàng sao..." Dinh Hạo lắc đầu nhìn Song Song.
"vèo..!!"
Dinh Hạo còn chưa kịp phản ứng thì một gói đồ từ xa ném vào người hắn.
"cầm lấy" Tiểu lúc khó chịu nhìn Dinh Hạo.
"có người tự xưng là người quen của ngươi, nhờ ta gửi cái này cho ngươi"
"người quen của hắn, hắn làm gì có người quen ở nơi này"
Sau phút giây kinh ngạc, Dinh Hạo liền mở cái hộp ra xem, gói kỹ như vậy còn tưởng thứ gì quan trọng, hóa ra chỉ là một một quyển sách cũ kỹ, nói là quyển sách thật ra chỉ có mấy tờ giấy rách. Dinh Hạo cũng có chút thất vọng.
Nhưng sau khi lướt nhìn mấy dòng đầu, mặt hắn liền biến sắc, thần sắc nghiêm nghị nhìn Tiểu lục
"Tiểu lục! người đưa gói đồ này cho ngươi, hắn có nói mình là ai không"
Nếu cái này là thật thì không còn gì tốt bằng, hắn đã có cách để đối phó với hai mươi vạn tử sĩ ở Quế Nam của Lăng Thiên Phong, nhưng lỡ như đây lại là một cái bẫy thì sao.
"không biết, muốn biết thì ra ngoài cổng hỏi mấy tên hậu vệ, ta chỉ mang hộ họ vào đây"
Vì Tiểu lục vẫn chưa biết Dinh Hạo là ai, cho nên thái độ của hắn không tỏ ra thiện cảm cho mấy, còn hơn cả chán ghét.
"còn nữa, sau này không được gọi ta là Tiểu lục, có gọi thì gọi Tiểu lục ca, ta với ngươi thân lắm sao"
"hừ..."
Tiểu lục tử mặt lạnh ngoảnh mặt đi, bỏ lơ Dinh Hạo đứng đó.
"tên tiểu lục này, khi nào mới chịu trưởng thành đây" Dinh Hạo lắc đầu nhìn Tiểu lục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!