************
Quế Nam
Bầu trời bắt đầu sập tối, xung quanh khí trời bắt đầu chuyển rét, cái lạnh của đêm đông còn chưa đủ thách thức tính kiên nhẫn của mọi người, lại thêm…
"bốp..!!"
Tiếng muỗi vo ve bên tai, khiến tâm tình người đứng chờ càng nóng nãi.
"con muỗi chết tiệt! dám đốt lão tử... cho mày chết.."
Người thứ nhất đã vậy người bên cạnh tâm tình cũng không khá hơn bao nhiêu.
"lạnh quá! bọn họ có nói khi nào mới tới..."
Người thứ hai mặt mày nhăn nhó, liên tục đi tới lui, khiến cho người bên cạnh cũng phải chóng mặt.
"lộp.. cộp…lôp... cộp...!!!"
Đúng lúc từ xa có hai người đang gấp rút chạy tới.
"giờ này mới đến, có biết chúng tôi đợi bao lâu rồi không..." Tên thứ nhất bị muỗi đốt đau, vừa thấy người đến tức giận trách mắng.
"xin lỗi, xin lỗi…nhất định sẽ không có lần sau.." Hai tên lính canh mới đến, đầu cúi sát đất xin lỗi lia lịa.
"hừm..m…!!"
Hắn hậm hực xoay người đi nhưng chợt nhận ra, một chuyện rất quan trọng…
"trông hai ngươi thật lạ mặt, sao trước giờ ta chưa thấy..." Tên binh sĩ thứ nhất nhìn hai tên lính canh với ánh mắt nghi kỵ.
"ha.. ha...!!! chúng tôi luôn gác ở hậu sơn, huynh không gặp là phải..."
"hôm nay lần đầu được gác cổng chính, chưa quen đường nên đến muộn.."
"thật sao.." Hắn còn muốn gặng hỏi thêm nhưng người phía sau đã hết kiên nhẫn.
"còn hỏi cái gì nữa, đi thôi…không đi thì ta đi trước…" Tên binh sĩ thứ hai với cái bụng đang kêu ộc ộc, nóng lòng không chịu được, nên muốn đi trước.
"đợi ta ta với..." Hắn vừa xoay người đi, thì tên binh sĩ kia cũng vội đuổi theo sau.
"làm gì mà gấp dữ vậy.."
"ngươi biết ta chưa ăn gì không.."
Người đi khỏi, thì hai tên lính canh đó cũng nhanh chống vào vị trí.
Từng khắc một trôi qua, mọi chuyện đều sống yên biển lặng, không có chuyện gì bất thường, cho tới khi...
"Vèo..! "
Từ trên cao một hắc y nhân nhảy xuống, nhẹ nhàng như một làn gió. Thanh kiếm trong tay hắn cũng sáng bóng lấp lánh. Nhưng khổ một nổi…
Hai tên lính canh này thấy người lạ mặt xuất hiện, lại không hề la hét báo động, trái lại tỏ ra rất kính nhường, tệ nhất còn mở rộng cửa đón người ta vào.
"vương gia! xung quanh không có người, chúng ta có thể vào.." Vô Tình quay lưng lại, cung kính với Dinh Hạo.
Hóa ra là người nhà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!