******
Trong phòng
"cộp... cộp...!!!"
Tiểu lục tử không ngừng đi tới lui, bộ dáng đứng ngồi không yên, hai tay xiếc chặt, thỉnh thoảng dừng lại lén nhìn khuôn mặt tươi cười của ai đó mà thở dài.
"Cạch...c..h..!!"
Sau một hồi do dự, hắn quyết định kéo ghế ra, ngồi đối diện với người đang nhàn nhã, nằm ăn nho trên giường.
"được! nô tài sẽ nói cho người biết, nhưng người hứa sẽ không trừ lương của nô tài"
Tiểu lục tử không biết từ khi nào, vương gia của hắn tìm được cách "bức cung tàn nhẫn" như vậy, nhưng khốn thay nó lại có tác dụng với hắn.
Tiểu lục tử ngồi xuống, rót ngay một tách uống cạn, thật hắn không muốn nói chuyện này ra chút nào, dù sao vương gia cũng đã mất trí nhớ, có nhiều chuyện quên được là tốt. Nếu không phải hoàng hậu nương nương vô tình nhắc đến thì...
"nói xem, tại sao bổn vương lại bị phế"
Dinh Hạo vốn không quan tâm ngôi vị thái tử, nhưng hiện tại hắn đã là Lăng Thiên Hàn, nên có chút hiếu kì về "chuyện của mình" cũng không quá đáng.
"là vào hai tháng trước, trong tang lễ của Tuyên vương, có người nhìn thấy vương gia... vương gia cưỡng bức tam vương phi" Tiểu Lục tử lắp bắp một lúc cũng nói xong, sau đó gục đầu xuống.
"cái gì.." Dinh Hạo kinh ngạc bật người ngồi dậy.
"ngươi nói trong tang lễ anh mình, hắn... không.. là ta cưỡng bức chị dâu" Dinh Hạo cố tỏ ra rất bình tình, xác nhận lại lời của tiểu lục tử .
"phải.." Tiểu lục tử mở to hai mắt nhìn Dinh Hạo, rồi liên tục gậc đầu.
Dinh Hạo sau khi xác nhận những lời hắn nghe được là thật, không phải là mộng, hắn xoay người lại tay đặt trên trán.
"ông trời! ông đang đùa ta đúng không" Dinh Hạo lúc này chỉ muốn chết đi một lần nữa, tại sao cái thân phận Hạo vương này ngày càng khó làm. Hắn chưa bao giờ cảm thấy bản thân mất mặt đến vậy.
"ta và tam... tam hoàng huynh trước đây quan hệ có tốt không" Hỏi xong, bản thân hắn lại mình thật ngu ngốc, nếu tốt thì tên Lăng Thiên Hàn cũng không làm chuyện "đặc biệt" như vậy trong tang lễ anh mình
Tiểu lục tử không nói lời nào, lại chỉ lắc đầu. Qủa nhiên không ngoài dự đoán của hắn.
"vậy còn quan hệ giữa ta và tam vương phi" Dinh Hạo lại hỏi tiếp
Tiểu lục tử lại cũng chỉ lắc đầu, sau đó thở dài nói tiếp...
"thật ra, tam vương phi là nhị công chúa của Mạc Y quốc, sang đây để hòa thân, người mà hoàng đế Mạc Y quốc chỉ định ban đầu chính là vương gia đây"
"là bổn vương" Dinh Hạo cảm thấy có chút hứng thú rồi đây.
"vương gia vừa nhìn thấy nhị công chúa đã rất thích, còn công chúa lại có thành kiến với người, nhất quyết không muốn gả cho vương gia, hoàng thượng cũng không muốn ép buộc công chúa" Tiểu lục tử lên tiếng.
"người nàng ta lựa chọn là tam hoàng huynh " Dinh Hạo ngồi xuống bàn rót ly trà nhìn tiểu lục tử.
"Không! công chúa và Tuyên vương chưa gặp mặt bao giờ, Tuyên vương là do hoàng thượng chọn ra trong số các vương gia chưa thành gia thất" Tiểu lục tử lắc đầu, nhìn Dinh Hạo.
"Tuyên vương từ nhỏ thể chất đã ốm yếu, lại nhiều bệnh"
"Nàng ta có thể gả cho một người bệnh chưa từng gặp mặt, cũng không muốn gả cho bổn vương" Dinh khóe miệng nhếch, giọng điệu giễu cợt, hắn cầm tách trà lên chầm chậm uống.
"công chúa từng nói trước mặt hoàng thượng, trừ người ra thì ai cũng có thể gả"
Tiểu lục tử không muốn đã kích vương gia, nhưng lời đã lỡ thốt ra khỏi miệng, nói xong lập tức quỳ xuống, sợ Dinh Hạo tức giận, những lời này từ miệng một nữ nhi mình thích nói ra, tôn nghiêm của một người nam nhân không cho phép, huống chi lại là vương gia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!