**************
Tửu lầu Mạc Tỷ
Nếu là thường ngày thì đây chắc chắn là thời gian náo nhiệt nhất của Tửu lầu, chỉ là hôm này có một ngoại lệ nho nhỏ, dù khách khứa vẫn đông đúc như mọi khi, nhưng không phải đi vào mà là bị đuổi ra...
"xin lỗi ! hôm nay tửu lầu đóng cửa nghỉ sớm, ngày mai các vị hãy ghé.." Nhị Mao khéo léo đuổi khách.
"làm ăn kiểu gì kỳ vậy.." vị khách quan tức giận, không chịu rời đi, còn dùng dằng trước cửa, không chỉ một mà còn có rất nhiều người có cùng tâm trạng.
"đúng vậy, mở tiệm ra không phải làm ăn, sao muốn đuổi khách.."
"rẹt..t..t.."
Khách quan nọ vừa dứt lời, thì hàng lọt thanh đao sáng bóng được rút ra khỏi vỏ, chỉa thẳng vào họ. Không ai dám mở miệng nói thêm nữa câu than phiền.
"đi hay ở..." đám thủ hạ của Lạc Tư Doanh lạnh lùng lên tiếng
"đi... chúng tôi đi.." miệng mồm lấp bắp, nói không nên lời
Tay chân run rẩy, bọn họ điên sao mà ở lại, cả đám người nhanh chống chạy không lưu lại một bóng.
Nhị Mao cảm thấy toàn thân rét run, nhìn sang bên trái rồi nhìn sang bên phải...
"có gì muốn nói.."
"không có... không có.."
Nhị Mao lập tức chạy nhanh vào trong không dám nán lại ở bên ngoài, dù chỉ nữa giây...
Bên trong phòng
"thúc thúc ! thúc thật sự là phụ thân cầm thú của ta sao.." Mạc Tư Bảo từ từ đi đến bên cạnh Lạc Tư Doanh, tròn to đôi mắt nhìn hắn.
"ha.. ha..! phụ thân cầm thú, giỏi lắm Mạc Tuệ Tâm.."
"phụ thân thì đúng nhưng cầm thú thì không phải.." Lạc Tư Doanh mỉm cười nhìn Lạc Tư Bảo, rồi liếc nhìn Mạc Tuệ Tâm đang ngồi trong góc.
Cảm giác có một đứa con thật không tệ chút nào, hắn nhất định sẽ bù bảy năm thiếu hụt này cho con trai mình.
"đưa thế tử ra ngoài, bổn vương có chuyện muốn nói với tứ công chúa.." Lạc Tư Doanh lạnh lùng ra lệnh cho thuộc hạ bên cạnh.
"dạ ! vương gia.."
"mẫu thân..." Mạc Tư Bảo quay sang nhìn Mạc Tuệ Tâm.
"Tư Bảo ngoan, con theo vị thúc thúc này ra ngoài..." Mạc Tuệ Tâm bước tới, vuốt ve khuốn mặt của Tư Bảo
"dạ..." Tư Bảo mỉm cười rồi ngoan ngoãn theo thuộc hạ của Lạc Tư Doanh đi ra .
"két...t..t"
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại. Trong căn phòng trước giờ chỉ có mỗi nàng và Tư Bảo, nay lại có thêm hơi thở của một gã nam nhân, cảm giác nặng nề khiến Mạc Tuệ Tâm vô cùng khó thở.
Chỉ có tiếng nước trà đang chầm chậm chảy vào trong tách...
"nàng thu xếp mọi thứ, ngày mai theo bổn vương về Mạc Y quốc.." Lạc Tư Doanh bình thản cầm tách trà lên uống.
"không... ta sẽ không theo ngươi về..." Mạc Tuệ Tâm phản đối kịch liệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!