*******
Sau nhiều ngày lên đường cuối cùng đoàn người của DInh Hạo cũng đã đến được Lam Nguyệt sơn, ai nấy cũng mệt rã người, mỗi người mang một tâm trạng riêng.
Tiểu lục tử vừa đến nơi, lập tức ngồi phịch xuống đất tay liên tục đập vào đùi, miệng cứ than mệt.
Mạc Nhi trộm nhìn Dinh Hạo, nàng không biết hắn đến Lam Nguyệt sơn để làm gì, trên đường đi cũng không nghe ai nhắc đến vấn đề này, nhưng có một điều nàng biết rõ, nàng không thể giết Lăng Thiên Hàn, tâm nàng không biết từ lúc nào đã thuộc về hắn.
Vệ phong lại ngầm quan sát Dinh Hạo với ánh mắt rất hiếu kì, nhiều ngày theo bên cạnh, hắn phát hiện vương gia đã thay đổi rất nhiều, ngôn hành cử chỉ của người cũng khác trước, toát ra khí phách vương giả, dù ngài là vương gia sinh ra đã mang thân phận tôn quý, nhưng trước đây hắn vẫn không cảm nhận được cái khí chất khiến người khiếp sợ đó.
Dinh Hạo cũng có tâm sự riêng của hắn, vốn hắn không muốn cái gọi "tầm sư học đạo" gì đó, chỉ muốn một cuộc sống an nhàn tự do, nếu được sống ở một nơi phong cảnh hữu tình như thế này, hưởng thụ cuộc sống hắn mơ ước thì đời người còn gì hơn.
"vương gia! chúng ta làm sao qua cầu đây" Tiểu lục tử chỉ tay vào cây cầu bị gãy phía trước
Nhưng câu hỏi của tiểu lục vừa rồi, đã đưa Dinh Hạo về từ cõi mộng trở về.
"vậy làm phiền Vệ tổng quản giúp bổn vương và mọi người"
Trong số mọi người ở đấy chỉ có Vệ Phong biết khinh công, không nhờ hắn thì còn biết nhờ ai.
"dạ! vương gia" Vệ phong cung kính tuân lệnh, rồi lần lượt phi thân đưa từng người một qua cầu.
Phong cảnh xung quanh non xanh nước biếc, vạn vật đều đẹp đẽ, đi được một đoạn họ dừng lại một tại gian nhà trúc đơn sơ, trước sân phơi rất nhiều dược liệu, khắp nơi thoang thoảng mùi thuốc.
"vương gia! không có ai ở trong nhà" tiểu lục tử lên tiếng, từ trong nhà chạy về phía Dinh Hạo.
"vậy chúng ta đợi ở đây" Dinh Hạo ngồi xuống ghế, nhìn vào bàn cờ trên bàn không tránh khỏi tay ngứa ngáy.
Dinh Hạo mỉm cười kì nghệ của người chơi bạch kì là cao thủ, nhưng ngươi chơi hắc kì cũng không phải tầm thường, chỉ là kiểu đánh này hơi quen thuộc, tay vô thức cầm một quân cờ bạch kì di chuyển trên bàn cờ.
Từ xa một nam tử tuấn tú tuổi ngoài ba mươi, ngọc diện như Phan An, bên cạnh là hai tiểu thiếu niên 15,16 tuổi sau lưng là hai thùng thuốc chứa đầy thảo dược.
"Vèo..o..!!"
Âu Dương Đình nhìn thấy có người ngồi trước sân, đang động tay vào bàn cờ trên bàn. Hắn vội dùng khinh công phi thân bay tới, trong chóp nhoáng chặn lấy tay Dinh Hạo, nhưng đã không kịp.
Hắn giữ lấy tay Dinh Hạo, lướt nhìn bàn cờ lúc đầu hơi tức giận, nhưng sau đó kinh ngạc rồi lại thoát qua một chút vui mừng, hắn với người đó đã cá cược trên ván cờ này, hắn nghĩ mình sẽ thua chắc, bạch kì của hắn bị vây bởi hắc kì không thể tiến cũng không thể lui.
Bàn cờ dở dang này hắn đã nghiên cứu suốt nửa năm, nếu không vì cái thứ đồ kia của Linh Trung lão đầu, thì Âu Dương Đình hắn cũng không hao tâm tổn trí như thế. Nhưng tên tiểu tử trước mắt lại dễ dàng xoay chuyển tình thế, giúp bạch kì của hắn "đột phá vòng vây" lại còn chiếm thế thượng phong.
"Ngươi là ai" Âu Dương Đình nén lại sự vui mừng, nhìn Dinh Hạo.
"Lăng Thiên Hàn" Dinh Hạo mỉm cười thản nhiên nói.
Dinh Hạo bất ngờ với chính lời nói của mình, không biết từ lúc nào khi nói ra ba chữ này, hắn không cảm thấy ngượng ngùng, trái lại rất thuận miệng như đó là tên hắn, hay hắn đã quen với cái thân phận Hạo vương này, một lần nữa hắn lại mỉm cười vì cái suy nghĩ vừa rồi.
"ngươi là Hạo vương" Âu Dương Đình lướt qua người Dinh Hạo từ trên xuống dưới. Hắn không ngờ người giúp hắn phá thế cờ của Linh Trung là Hạo vương tiếng xấu đồn xa.
"còn ngươi chắc là Âu Dương Đình" Dinh Hạo hơi ngạc nhiên, hắn cứ nghĩ Âu Dương Đình hẳn là một ông lão, không ngờ còn trẽ như vậy cũng rất anh tuấn.
"là hắn" nhưng người ngạc nhiên nhất chính là Mạc Nhi, nàng chăm chú nhìn Âu Dương Đình. Suốt nửa năm nay nàng và phụ hãn tìm kiếm hắn rất mệt mõi, từ hi vọng chuyển thành tuyệt vọng, nhưng lúc này đây hắn lại xuất hiện trước mắt nàng.
"sao biết ta ở đây" ánh mắt liếc nhìn Dinh Hạo sau đó lướt qua những người đi cùng, rồi dừng lại trên một người.
"Vệ Phong" Âu Dương Đình bất ngờ nhìn thấy cố nhân.
"Âu đại hiệp! chắc người cũng biết mục đích hôm nay ta đến đây" Vệ Phong vừa lên tiếng thì Âu Dương Đình đã đi mất.
Âu Dương Đình lưỡng lự nhìn Dinh Hạo, rồi liền đi vào trong, giơ tay ra hiệu cho hai đệ tử Thanh Nguyệt và Thu Phong tiễn khách.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!