Chương 50: Thánh Tuyết ngũ sắc

***********

Khi những tia nắng ban mai còn chưa ló dạng, hơi sương vẫn còn phảng phất đâu đây, bốn phía phẳng lặng, chỉ có tiếng chim hót, tiếng gió và những âm vang của núi đồi.

Thì sau màn sương khói mờ ảo, bóng dáng một nữ tử thấp thoáng ẩn hiện.

Trên đỉnh núi Thánh Tuyết.

Nữ tử mỹ mạo như hoa, xinh đẹp quyến rũ. Nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự u thương và đau buồn, lệ châu rơi hai dòng. Nàng đang đứng chênh vệnh giữa vách núi, thẩn thờ nhìn xuống dưới chân núi.

"ha.. ha...!!" nữ tử cười đến ngây dại, như kẻ mất trí.

"hạ tiện, xấu xa.."

Lời nói của người nam tử kia luôn quanh quẩn bên tai nàng, hắn mắng nàng là "tiện nhân, hạ tiện là đồ xấu xa", nàng yêu hắn có gì sai, nàng có chổ nào không sánh bằng ả ta chứ.

"Biểu ca! muội muốn huynh phải hối hận" Dứt lời nữ tử không một chút do dự, đưa chân nhảy xuống vách núi.

Cùng lúc đó...

Dưới chân núi một lục y nam tử, đang từ xa đi tới. Vẽ mặt hớn hở tràn đầy hi vọng.

Đây đã là lần thứ ba hắn đến đây, hi vọng sẽ không gặp bất kỳ trở ngại nào như những lần trước, bình ổn mà mang Thánh Tuyết Ngũ Sắc trở về.

Ánh mắt mong chờ của nam tử liền hướng lên đỉnh núi, nơi mà Thánh Tuyết Ngũ Sắc đang phát sáng lấp lánh, khuôn mặt tràn ngập ý cười.

Nhưng nụ cười của hắn dần lịm dần, khi nhìn thấy ....

"Vèo..ò..!!!"

Hắn lập tức phi thân lên đỉnh núi, nhanh như một cơn gió, hắn ôm chặt lấy nữ tử đang lao mình xuống vách.

"phịch..!!"

Cả hai người an toàn tiếp đất, khi hắn còn chưa kịp phản ứng gì, thì nữ tử đã đẩy hắn ra khóc sướt mướt.

"tại sao ngươi lại cứu ta, ngươi cứ để ta chết đi"

Nữ tử không chỉ đơn giản là khóc lóc, mà còn la hét inh ỏi, oán trách ân nhân đã cứu mạng mình.

"biểu ca thì ghét bỏ, phụ thân lại không thương còn muốn gã ta cho kẻ khác, ngươi để ta chết đi, ta là nữ nhi xấu xa hạ tiện, tại sao ngươi còn cứu một người xấu xa như ta, cứ để ta chết đi"

Lời nói cay nghiệt này luôn văng vẳng bên tai nàng, khiến nàng đau đến tận tâm can, chỉ muốn chết đi, để không phải nhớ, không phải nghĩ ngợi.

Nàng bất chấp mọi thủ đoạn, trả bằng mọi giá, vì muốn tranh giành lấy hạnh phúc cho chính mình thì có gì sai chứ. Nàng sai ở chổ là yêu hắn sao...

Người khác chữi mắng nàng xấu xa độc ác, nàng vẫn có thể bình thản như không, nhưng tại sao từ miệng hắn thốt ra lại khiến nàng đau lòng như vậy, chỉ muốn chết đi.

Nam tử thở dài nhìn nữ nhân trước mặt.

"thì ra là tự tử vì tình"

Hắn không nghĩ đến nữ nhân cổ đại và hiện đại thật giống nhau, đều ngu ngốc như vậy.

"ta cũng không phải người tốt, để một người không tốt như ta cứu lấy một người xấu xa như nàng, không phải rất thích hợp"

Nữ tử kinh ngạc bởi giọng nói trầm ấm nửa đùa nửa thật của nam tử, làm cho nàng bị thu hút, trước giờ chưa từng có ai dùng giọng điệu dịu dàng như vậy đối xử với nàng.

Nàng chầm chậm ngẩn đầu lên nhìn nam tử, không chỉ có nữ tử mà cả nam tử cũng rất kinh ngạc khi nhìn thấy đối phương, cả hai sửng sốt nhìn nhau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!