Chương 5: Thân phận của Mạc Nhi

**************

Mặt trời cũng đã lên cao, những tia nắng đầu tiên dần xuất hiện, nhưng khí trời vẫn còn se lạnh do trận mưa tối qua lưu lại.

Xe ngựa của Dinh Hạo đã đi được hai ngày hai đêm và đang dừng tại một bìa rừng cách Lam Nguyệt sơn hơn 50 dặm.

"ngoan! vào đi... vào đi" giọng nói thủ thỉ như tiếng mèo kêu.

Tiểu lục tử đang núp ở một gốc cây lấp ló nhìn con mồi đang dần sập bẫy, nhưng đợi mãi nó chỉ đứng ở ngoài nhìn thức ăn bên trong, nhất định không tiến vào, càng làm cho tiểu lục tử thêm sốt ruột, mồ hôi chảy trên trán hắn càng nhiều. Tiểu lục tử không còn kiên nhẫn nên đã bước tới.

"Rắc!"

Cành cây khô phía trước bị Tiểu lục tử hậu đậu đạp gãy, làm con mồi sợ đến bỏ chạy. Mỹ nam tử đứng phía sau tiểu lục thở dài lắc đầu, rồi cúi xuống lấy một hòn đá ném vào con mồi đang chạy.

"bụp..!"

Một phát trúng đích, con vật nằm bất động tại chỗ...

**********

Xung quanh bốn bề cây cối um tùm, khói bốc lên cao cùng với mùi thơm thịt nướng thoang thoảng.

Mạc Nhi thì bận bịu nướng thịt, tiểu lục tử thì cho ngựa ăn nhưng ánh mắt vẫn nhìn chầm chầm vào miếng thịt nướng trên tay Mạc Nhi.

"công tử " Mạc Nhi cắt một miếng thịt thỏ đưa cho Dinh Hạo, mỉm cười nhìn hắn.

"của ta nữa" Tiểu lục tử lập tức chạy tới bên cạnh Mạc Nhi, có trời mới biết hắn thèm miếng thịt này cở nào.

"phần này của ngươi"

"Mạc Nhi! ngươi thật giỏi, thịt nướng rất ngon" Tiểu lục tử luôn miệng nhai, còn không ngừng khen ngợi Mạc Nhi.

Tiểu lục tử nhìn thấy vết trầy xước trên tay Mạc Nhi lại nhớ đến tối qua Mạc Nhi vì suốt đêm làm những cái bẫy mà bị thương, liền quay sang liếc nhìn Dinh Hạo, lầm bầm trong miệng.

"ngay từ đầu có người chịu ra tay, thì tay của ngươi đã không bị thương"

Nhưng Dinh Hạo vẫn có thể nghe được lời trách cứ của Tiểu lục, hắn nhàn nhạt mỉm cười nhìn Mạc Nhi:

"nhìn không ra, một tiểu cô nương như ngươi, có thể làm ra cái bẫy tốt như vậy"

"còn xử lý con mồi cũng rất thành thục" Dinh Hạo mắt lướt qua cái bẫy phía trước, sau đó nhìn nửa con thỏ còn lại trên giàn lửa.

Mạc Nhi bất động khi nghe những lời của Dinh Hạo, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh, quay lại nhìn hắn .

"phụ thân nô tì từng là một thợ săn, từ nhỏ nô tì đã theo người lên núi đi săn, nên cũng học được không ít"

"Mạc Nhi! ta muốn ăn nữa" Tiểu lục tử lên tiếng làm cho không khí căn thẳng do Dinh Hạo và Mạc Nhi tạo nên trở lại bình thường.

"Còn rất nhiều ngươi cứ từ từ ăn"

Mạc Nhi đưa tiếp thịt cho Tiểu lục tử, xoay lưng lấy trong đóng hành trang ra một cái hồ lô.

"Gần đây có con suối, để nô tì đi kiếm chút nước"

"Để Tiểu lục tử đi với ngươi" Dinh Hạo lên tiếng

Dinh Hạo liếc người nãy giờ chỉ lo ăn đang ngồi bên cạnh. Tiểu Lục tử một họng thức ăn, ngẩn đầu lên nhìn Mạc nhi.

"không cần, nô tì vẫn còn nhớ được đường" Mạc Nhi lên tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!