Chương 49: Lăng Thiên Thần nổi giận

Trấn Thanh Hà.

Mặt trời chỉ vừa mới ló dạng, giọt sương đêm còn đọng trên kẽ lá, nhưng cổng thành lại vô cùng náo nhịp, người xem bu đông như kiến, gần như đạp đổ tường thành.

Gần đây trấn Thanh Hà liên tục có những tin tức giựt gân, cáo thị dán lên rồi xé xuống nhanh đến chóng mặt, không biết lần này lại là chuyện gì nữa đây. Mọi người đều tò mò muốn xem..

Nhưng chỉ tiếc người này vừa chen vào, chỗ đứng còn chưa vững, cũng chưa xem được gì đã bị kẻ khác đẩy ra.

Một vị đại thẩm lớn tuổi, nhìn tờ cáo thị dán trên tường hơn một canh giờ, đau đầu nhức óc, nó biết thẩm nhưng thẩm lại không biết nó, nên khó khăn trong giao tiếp.

"ê..! trên cáo thị viết gì vậy" đại thẩm miệng cười tươi rói, quay sang khìu tay người bên cạnh.

Hán tử bên cạnh lắc đầu nhìn đại thẩm, lên tiếng:

"lão Trư huyện lệnh tối qua đã vượt ngục, đang bị triều đình truy nã, quan phủ treo thưởng hai ngàn lượng vàng cho kẻ nào bắt được lão"

Hán tử vừa dứt lời thì...

"wo..o... hai ngàn lượng..." một đám người còn đang ở "vòng ngoài", đồng thanh lên tiếng.

Vẫn chưa nhìn thấy cáo thị tròn méo ra sao, cũng không rõ trên cáo thị viết gì, nhưng vừa nghe được ba chữ "hai ngàn lượng", mọi người đều há mồm kêu trời.

"hai ngàn lượng .."

"hai ngàn lượng .."

Người này truyền tai người kia, xôn xao không dứt...

".. lão Trư huyện lệnh đó là sợ tội bỏ trốn, ta nói có sai đâu" đại thẩm bán cải vừa đi ngang qua, nghe vậy liền đặt ghánh hàng xuống, quay đầu lại nhìn người phía sau.

Đại thúc đẩy xe màn thầu phía sau cũng dừng lại, nhưng không phải vì lời của đại thẩm bán rau phía trước, mà là...

"he.. he... không biết cảm giác cầm hai ngàn lượng trên tay sẽ như thế..." Vị đại thúc này cười đến típ cả mắt khi nghĩ đến trước mặt lão ngân lượng chất cao thành núi, nhưng ....

"trời sáng rồi, tỉnh mộng đi.. không đi thì tránh đường.."

Lời nói của bà cô phía sau, như tạt nước lạnh vào mặt lão. Nói xong liền lách qua người đại thúc mà đi, cũng không quan tâm xem lão có ngã hay không.

"á.. cái thím này mắt mũi để đâu vậy..." đại thúc tức giận lên tiếng, chao đao sắp ngã.

Người trước mặt bất ngờ quay đầu lại nhìn đại thúc với nửa con mắt, đại thúc màn thầu nhìn thấy mặt xanh như tàu lá, ngập chặt miệng lại không dám nói tiếp câu thứ hai.

"gọi ta bà thím... bộ tưởng ông còn trẻ lắm sao, nhìn lại mình đi.. xía..!" bà thím trước mặt tức giận, quay đầu chữi xối xả.

Vị đại thúc sợ đến mức cúi đầu xuống, lủi thủi đẩy xe màn thầu, khi đi ngang qua chỗ bà thím vừa rồi làm bộ ngó lơ, cất tiếng rao..

"màn thầu nóng hổi đây... ai mua màn thầu không..."

"ai mua cãi tươi đây.."

"...."

Phiên chợ nhanh chóng bắt đầu, dòng người lũ lượt trôi đi, xôn xao được một lúc lại im bặt, cũng không còn ai để ý đến tờ cáo thị dán trên cổng thành. Ánh nắng trên cao dần trở nên gay gắt.

Thì từ xa một nam tử đi tới, chỉ lướt qua vài dòng đã xé ngay tờ cáo thị nhét vào trong người, sau đó nhanh chóng hòa vào đám đông biến mất.

************

Năm ngày sau

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!