***************
Hoàng cung_Đông Lộ quốc.
Sự im lặng và hồi hộp không chỉ bao trùm căn phòng mà còn lan tỏa khắp hoàng cung...
Trong phòng
Đã nhiều canh giờ trôi qua, vị thiếu niên nằm trên giường, vẫn không có dấu hiệu gì là tỉnh lại, không khí trong phòng càng thêm ngột ngạt khó thở.
Mạc Nhi thì đứng ngồi không yên, liên tục đi tới lui trước giường bệnh, nhìn nàng mà Dinh Hạo hoa cả mắt, chóng cả mặt.
Còn Kỳ Giai Đình Tư từ lâu đã không còn đủ kiên nhẫn, tâm trạng bắt đầu xuống dốc, càng không dám đến gần chỉ lẳng lặng từ xa quan sát, vì lão không còn đủ cam đảm để nhận thêm bất kỳ đã kích nào nữa.
"Thiên Hàn! có khi nào Vân đệ sẽ không tỉnh lại.." Mạc Nhi quay lại nhìn hắn, lệ châu chuẩn bị rơi.
"Mạc Nhi! nàng yên tâm, đệ ấy nhất định sẽ tỉnh lại.."
Dinh Hạo nắm chặt hai vai của Mạc Nhi, tha thiết nhìn nàng, hắn không muốn nhìn thấy Mạc Nhi khóc, bằng mọi giá hắn sẽ giữ nụ cười trên gương mặt nàng.
"nếu đệ ấy vẫn không tỉnh lại, chúng ta sẽ đi tìm sư phụ, nàng quên rồi sao, y thuật của sư phụ rất giỏi... bên cạnh còn có hai vị tiền bối, nhất định sẽ có cách .."
"..." Mạc Nhi gượng cười nhìn hắn, nhưng trong lòng vẫn rất lo lắng.
"thái y! tại sao lâu như vậy mà thế tử vẫn chư tỉnh lại.." Diệp Vô Ngần đứng bên giường, nóng lòng lên tiếng, thúc giục thái y.
"Diệp tướng quân! chuyện này hạ quan cũng không rõ, có lẽ do thế tử hôn mê lâu ngày, nên.."
Thái y nhăn nhó giãi thích, ngay cả lão cũng không hiểu rõ tại sao đã hai canh giờ trôi qua, thế tử dù đã uống thuốc giãi mà vẫn hôn mê không tỉnh dậy.
Lúc mọi người hoàn toàn tuyệt vọng thì...
"ưm...m..!!"
Trên giường phát ra tiếng động, không... chính xác hơn là người trên giường đang động đậy.
Mọi người đều mở to mắt chờ mong, bước chân không tự chủ bước tới gần giường, Kỳ Giai Đình Tư đang ngồi ở đằng kia cũng vội chạy tới.
"Vân nhi..!!"
"Vân đệ..!!"
Kỳ Giai Phi Vân từ từ ưởn người vươn vai, sau đó bật người ngồi dậy, bộ dáng ngáp ngắn ngáp dài, như người mới vừa ngủ dậy.
Hắn tròn xoe đôi mắt kinh ngạc, khó hiểu nhìn mọi người đang bao vây lấy giường mình, rất nhiều câu hỏi hiện lên trong đầu hắn.
Tại sao có nhiều người xuất hiện trong phòng hắn, còn nhìn hắn với ánh mắt rất quái lạ. Nhưng mà người nam tử đang đứng bên cạnh tỷ tỷ của hắn là ai, còm dám ôm chặt như vậy, muốn chết sao...
Ánh mắt của Kỳ Giai Phi Vân bắt đầu lướt dọc ngang khắp người của Dinh Hạo, giống hệt ánh mắt của Kỳ Giai Đình Tư nhìn hắn lần đầu tiên, khiến cho Dinh Hạo cảm thấy không được tự nhiên, khó chịu là đằng khác.
"Quả nhiên phụ tử có khác, giống hệt như nhau, rất biết cách làm khó người khác...." Dinh Hạo mỉm cười nhìn Kỳ Giai Phi Vân, đó chính là suy nghĩ của Dinh Hạo giành cho cậu em vợ mới gặp mặt này.
Mọi người còn há hốc kinh ngạc, nước mắt vẫn còn động trên khóe mi, Kỳ Giai Đình Tư lại nhào tới ôm chặt lấy Kỳ Giai Phi Vân, khóc nứt nở.
"Tên tiểu tử này! cuối cùng ngươi cũng chịu tỉnh dậy rồi sao.."
Kỳ Giai Phi Vân nhìn đến ngẩn người, cái gì tỉnh dậy... thật ra đã xảy ra chuyện gì, hắn chỉ mới ngủ có một giấc mà mọi thứ thay đổi rồi sao.
"đại tỷ! phụ hãn.." Kỳ Giai Phi Vân quay sang cầu cứu Mạc Nhi, muốn nàng nói cho hắn biết chuyện gì đang diễn ra, nhưng đại tỷ còn kỳ lạ hơn cả phụ hãn của hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!