*********
Khách điếm Thiên Kim.
Giữa đêm đen tĩnh mịch, vắng vẽ bóng người thì trong đình lại vang vọng tiếng người.
"Vương gia! thuộc hạ đã hỏi hết những người dân trong trấn, thật ra chưa từng có ai nhìn thấy ma không đầu "
"..." Dinh Hạo mỉm cười đặt tách trà xuống.
Chuyện này không phải hắn chưa từng nghĩ tới, mâu quang nhếch lên nhìn Vô Tình "còn chuyện mọi người mất tích thì sao"
"chuyện này... trong trấn thỉnh thoảng xảy ra, nhưng hai ba ngày sau họ lại xuất hiện, không ai biết họ đã đi đâu, ngay bản thân họ cũng không nhớ" Vô Tình bước tới gần Dinh Hạo, do dự lên tiếng.
Tung tin đồn thất thiệt, mục đích cũng rất đơn giản là không muốn mọi người lên núi, nhưng tại sao lại mượn "con cờ" là Thu Cúc dẫn dụ Dinh Hạo hắn lên núi, không phải rất kỳ lạ sao...
Kẻ đứng phía sau chuyện này cũng không phải đơn giản, biết rõ quan hệ giữa hắn, Lương Bá, và Âu Dương Đình. Nhưng tại sao người đó lại tin chắc hắn sẽ nhờ Âu Dương Đình cứu Thu Cúc.
"đã điều tra ra lai lịch của hắn chưa" Dinh Hạo đứng dậy nhìn ngẩn đầu nhìn ánh nguyệt trên cao trầm ngâm.
"hắn tên gọi Lý Tứ, chưa thành thân, trong nhà còn có một mẫu thân già" Vô Tình cũng không để Dinh Hạo chờ lâu, đã lên tiếng
"Lý Tứ.." Dinh Hạo liền quay đầu lại nhìn Vô Tình, cái tên rất quen thuộc, hình như hắn đã nghe thấy ở đâu.
Hắn còn nhớ cách đây vài ngày có người bà lão khóc lóc trước cửa khách điếm, con trai của bà lão cũng gọi là Lý Tứ, có thật trùng hợp vậy không, ngày mai hắn phải đến huyện nha để làm rõ chuyện này
"ngươi có thể đi rồi" Dinh Hạo lướt nhìn Vô Tình
"dạ vương gia"
Vô Tình vừa xoay người rời đi, thì Dinh Hạo cũng đi về phòng mình, chỉ là chưa vào đến phòng, thì hắn đã nghe thấy tiếng tranh cãi từ bên trong phát ra, nên dừng lại trước cửa.
"Song nhi hung dữ... hung dữ..."
"hung dữ..!!!"
Trong phòng
Nhan Song Song phùng mang trợn mắt, nhìn con vẹt sặc sở đang hót chí chóe vô tư lự kia, vô cùng tức tói.
"con vẹt thối tha, cho ngươi ăn nhiều như vậy không nói được một câu dễ nghe nào, chi bằng nướng quách" Nhan Song Song bật người đứng dậy, định lôi con vẹt trong lồng ra.
"Song nhi tỷ! đừng m" Tư Mã Phi Yến giựt cái lồng, núp ở sau lưng của Mạc Nhi, lắc đầu cầu xin Song Song.
"Song nhi! muội đừng có đùa với Phi Yến nữa" Mạc Nhi nhìn thấy Phi Yến sợ đến xuýt khóc, vội giơ hai tay cản Song Song lại.
"ai nói là muội đùa, muội mà bắt được con vẹt đó, lập tức nướng ngay cho tỷ xem" Song Song vừa nói xong, liền nhào tới trước chụp lấy cái lồng.
"Á..á.. Mạc Nhi tỷ giúp muội" Phi Yến vừa hét, vừa chạy ra trước cửa.
"ầm.. mm!!" nàng ta va vào một bức tường người cao lớn chắn trước mặt
Dinh Hạo nhăn mày nhìn cảnh tượng trong phòng...
Nhan Song Song dáng vẽ tức tối đang giơ hai tay ra giựt lấy cái lồng, còn Phi Yến thì ôm chặt cái lồng vào trong người.
"có chuyện gì" Dinh Hạo quay sang hỏi Mạc Nhi.
"..." Mạc Nhi chưa nói gì thì Phi Yến đã nói trước
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!